Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016

Vệt đen, vệt đỏ trên biển…

Hạ Trắng (Danlambao) - “Sáng 4/5, biển ở khu vực xã Nhân Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình xuất hiện một vệt nước màu đỏ đục. Vùng nước đỏ này rộng khoảng 5m, dài 500m trước vùng biển ngư dân vẫn hay họp chợ”. Một số nhà khoa học cho rằng đó là biểu hiện của hiện tưởng “thủy triều đỏ”. Nhưng việc kết luận chính xác phải chờ các cơ quan chức năng. 

“Sáng 6/5, bờ biển thuộc xóm Xuân Thắng, xã Kỳ Xuân, huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh xuất hiện vệt nước màu đen sẫm với chiều rộng khoảng 200m, chiều dài chưa xác định”. Hiện các cơ quan chức năng đang... tìm hiểu nguyên nhân. Chúng ta cứ… yên tâm ngồi chờ.

Chờ đến bao giờ? Không biết. Mọi việc đã có đảng và nhà nước lo. Dân cứ vô tư mà tắm biển nhiễm độc và ăn cá chết. 

Hiện tượng cá chết được người dân phát hiện từ đầu tháng 4/2016.

Gần 3 tuần sau mới có đoàn kiểm tra thuộc Bộ Tài nguyên và Môi trường lục đục khăn gói quả mướp lên đường tìm hiểu nguyên nhân. Cái thứ nguyên nhân mà chả cần ông chuyên gia bà chuyên vào, bố tiến sĩ mẹ giáo sư nào nghiên cứu thì người dân cũng biết tỏng là do chất thải độc hại của Formosa (Công ty TNHH Gang thép Hưng nghiệp Formosa Hà Tĩnh) đùn ra.

Mọi kết luận liên quan đến cá chết, đến thảm họa môi trường đã được viện dẫn đủ mọi nguyên nhân, trừ nguyên nhân chính. Chỉ với mục đích duy nhất là che giấu sự thật, bảo vệ những kẻ có lợi nhuận béo bở từ Formosa. Bất chấp lợi nhuận thiểu số ấy mang đến những hậu quả, di chứng không thể đong đếm được từ nhân mạng, môi trường, kinh tế… mà công tác khắc phục của nó dự đoán mất hàng chục, thậm chí cả trăm năm vẫn chưa xong. Tất cả những điều đó được diễn đạt bằng một cụm từ “quyết tâm chính trị”. Một khi đảng đã hạ quyết tâm chính trị, thì một mạng người hay vạn mạng người cũng… không là cái đinh gỉ gì.

Cho nên, phải huy động một lực lượng hùng hậu nào là công an, côn đồ, mật vụ, dân phòng, dư luận viên, thanh niên xung phong, quần chúng tự phát… để trấn áp, ngăn cản, đàn áp, đánh đập và bắt bớ những người biểu tình hoặc những người bị nghi ngờ sẽ đi biểu tình.

…và vết máu của người dân.


Máu của những chàng trai, cô gái đã đổ xuống trên đường phố Sài Gòn, Hà Nội hôm 1/5/2016.

Họ là ai?

Họ là những người không vô cảm. Họ đang thể hiện trách nhiệm với đồng bào, với đất nước. 

Họ muốn gì?

Họ chỉ muốn bạch hóa mọi thông tin liên quan đến thảm họa môi trường. Họ muốn những kẻ mệnh danh là chính quyền (dù là chính quyền đi cướp mà có) phải thực hiện bổn phận lo cho dân, cho nước như chúng vẫn rêu rao.

Chỉ đơn giản thế thôi.

Chủ nhật tới, nhiều người dân có thể sẽ tiếp tục xuống đường biểu tình ôn hòa, cất tiếng nói của mình bất chấp những hiểm nguy. Có thể máu của những chàng trai, cô gái sẽ lại đổ trên đường phố Sài Gòn, Hà Nội như những giọt máu của ngư dân đã hòa vào lòng biển. Có thể sẽ có nhiều người bị lôi vào đồn công an rồi bị tra tấn, đánh đập như bao lần biểu tình trước đó.

Mọi thông tin - dù là tin định hướng - liên quan đến thảm họa môi trường đã thưa dần trên mặt báo “lề đảng”. Rồi tắt ngấm, rồi mọi thứ sẽ bị đẩy vào quên lãng bởi những công văn, những chỉ thị “khóa mồm”. Và còng số tám, án tù sẽ chờ đợi bất cứ ai “cứng đầu” muốn tìm hiểu thông tin cá chết, thảm họa môi trường để đưa ra công luận

Những vệt đen, vệt đỏ trên biển, những vết máu của người dân đã được đảng xóa sạch. Nhưng một ngày nào đó, nhân dân sẽ xóa sổ thế lực độc tài trên mảnh đất Việt Nam này.


Đài truyền hình quốc gia VTV bưng bít thông tin về công ty Formosa và cá chết

Nguồn: Facebook Ngoc Nam
Bạn đọc Danlambao - Các lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam bên cạnh việc diễn trò và tuyên bố vung vít về thảm họa môi trường còn ra lệnh ngăn chặn thông tin về công ty Formosa và tình hình cá chết tại 4 tỉnh miền Trung.

Tin tức từ các phóng viên, nhà báo hiện đang làm việc tại Đài Truyền hình quốc gia Việt Nam (VTV) cho hay chủ trương bưng bít tin tức liên quan đến công ty Formosa và thảm họa môi trường gây ra hiện tượng cá chết tại 4 tỉnh ven biển miền Trung.

Trong một tin nhắn gửi cho nhóm, Biên tập biên VTV1 Xuân Dung thông báo:
"Tổng giám đốc (tức ông Trần Bình Minh, Ủy viên TW đảng CSVN) truyền đạt ý kiến của lãnh đạo chính phủ: VTV không tiếp tục phản ánh cá chết ở miền Trung."

BTV Xuân Dung cũng nhắn với đồng nghiệp: "Thu bỏ tin ngao chết đi nhé"

Tiếp đó cũng chính Biên tập viên này nhắc tiếp: "Tin mới: dừng các phóng sự liên quan Hà Tĩnh và Formosa"

"Sáng mai BL (mục Bình Luận?!) cũng không đưa nha"

Động thái này của các phóng viên nhà báo đang công tác tại Đài truyền hình Quốc gia cho thấy nhà nước sẽ không đáp ứng yêu cầu minh bạch thông tin liên quan đến đại họa cá chết hồi tháng 4.

Lãnh đạo chính phủ chủ trương bưng bít các thông tin thực tế đang diễn ra.

Lẽ nào, từ bây giờ, nhân dân chỉ có thể xem cảnh tắm biển và ăn cá trên truyền hình quốc gia?!

Bưng bít thông tin liên quan đến Formosa, chỉ đạo các cơ quan chức năng ăn cá và tắm biển với quyết tâm chính trị cao độ, là phương thức mà những người đứng đầu nhà nước Việt Nam lựa chọn để bảo vệ môi trường.

Bạn nghĩ gì khi đọc bản tin này?

Nguồn ảnh: Facebook Linh Hoang Vu


Minh bạch thông tin là chìa khoá của mọi vấn đề

Cá cần nước sạch, Dân cần minh bạch - Ảnh: Trung Nghĩa
Mẹ Nấm (Danlambao) - Chiều ngày 5/5/2016, Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ, ông Mai Tiến Dũng - đã có văn bản trả lời vấn đề cá chết mà báo chí và dư luận quan tâm (1). Trong văn bản trả lời gồm có 9 điểm, đã được báo chí đưa tin hôm ngày 1/5/2016, sau buổi họp tại Hà Tĩnh của ông Nguyễn Xuân Phúc - Thủ tưởng Chính phủ.

Vẫn là hướng chỉ đạo, giao nhiệm vụ cho các bộ ngành và chưa có kết luận chính thức về thảm hoạ môi trường tại 4 tỉnh ven biển miền Trung.

Tại phiên họp báo thường kỳ Chính phủ thường kỳ tháng 4/2016 diễn ra chiều ngày 5/5/2016, ông Đỗ Thắng Hải - Thứ trưởng Bộ Công Thương nói: "Một sự kiện như Formosa là một vụ việc hết sức nghiêm trọng, ảnh hưởng đến tâm lý, cả nền kinh tế nếu không nói là kể cả chính trị của chúng ta".

"Chúng tôi thực hiện việc kiểm tra định kỳ và nhân chuyện vụ việc, theo đánh giá của Bộ Công Thương là hết sức nghiêm trọng", ông Đỗ Thắng Hải khẳng định. (2)

Bộ Công Thương công bố việc nhập hoá chất tại công ty Formosa là "được phép" và đơn vị quản lý việc sử dụng hoá chất ra sao là do Bộ Tài Nguyên Môi Trường đánh giá và báo cáo chính phủ.

Trước đó đại diện Bộ TNMT, Bộ trưởng Trần Hồng Hà có trả lời báo giới rằng ống xả thải ngầm dưới biển của công ty Formosa là sai quy định pháp luật và sẽ buộc phải thay đổi.

Điều này trái ngược với khẳng định, quy trình xả thải của Formosa đã được Bộ TN&MT cấp phép theo đúng quy định pháp luật Việt Nam của ông Võ Tuấn Nhân - Thứ trưởng Bộ TNMT (3).

Như vậy có thể thấy đến thời điểm này hiện tượng thuỷ triều đỏ gần như đã bị loại bỏ khỏi các phát ngôn cấp chính phủ sau buổi họp báo có thời gian kỷ lục là 7 phút của Bộ TNMT chiều 27/4/2016.

Cá nuôi biển tại Huế vẫn tiếp tục chết.

Cá biển vẫn lờ đờ dạt vào biển Quảng Trị, Thừa Thiên Huế.

Sau kỳ nghỉ lễ, chưa thấy lãnh đạo các cơ quan chức năng tiếp tục rủ nhau ăn cá với quyết tâm chính trị cao độ nữa.

Dân tình vẫn không có câu trả lời chính xác sau đúng 1 tháng cá chết và vẫn tiếp tục chết.

Ngoài phát ngôn của Bộ trưởng Bộ TNMT Trần Hồng Hà thì đến nay chính phủ vẫn chưa thừa nhận thảm hoạ môi trường tại 4 tỉnh ven biển miền Trung.

Ngư dân Quảng Bình biểu tình vì bức xúc do không được đảm bảo quyền sống thì an ninh vào cuộc bắt ngay hai tên "phản động".

Hàng ngàn người xuống đường vì môi trường biển trong lành thì bị ngăn chặn, bị đánh đập.

Cá vẫn tiếp tục chết!

Cho đến tận hôm nay, việc yêu cầu các cơ quan chức năng minh bạch thông tin liên quan đến công ty Formusa và các chỉ số xét nghiệm mẫu vẫn chưa được đáp ứng.

Những người đứng đầu nhà nước không chọn con đường minh bạch để đối thoại với nhân dân.

Chủ tịch nước Trần Đại Quang vẫn tiếp tục im lặng làm như thảm hoạ môi trường xảy ra tận đâu đâu chứ không phải tại Việt Nam.

"Chôn sâu, ngâm lâu" là phương pháp trước giờ mà nhà nước Việt Nam luôn chọn để đối phó với các vấn đề xã hội, bởi tâm lý người dân nhanh quên và dễ thông cảm.

Thảm hoạ môi trường lần này có lẽ hướng xử lý cũng không là ngoại lệ!

Bạn sẽ im lặng bao lâu nữa trước tương lai của con em mình?!

Hãy lên tiếng để bảo vệ môi trường biển!



________________________________________

Chú thích:

Cuộc hành trình về phương Đông của Ấn Độ

Ls Nguyễn Văn Thân (Danlambao) - Chính sách Hướng Đông (Look East) của Ấn Độ đã bắt đầu dưới thời chính quyền Narasimha Rao từ thập niên 1990 trong bối cảnh kinh tề và chính trị Ấn Độ trên đường xuống dốc. Cuộc chiến vùng Vịnh 1991 ảnh hưởng nặng nề đến nền kinh tế Ấn Độ dẫn đến tình trạng suy thoái và khủng hoảng cán cân thanh toán mậu dịch vào giữa năm 1991. Thêm vào đó, sự sụp đổ của Liên Bang Xô Viết để lại một khoảng trống về mặt chiến lược khi Ấn Độ áp dụng lập trường trung lập. Sự kiện Trung Quốc mở cửa tiếp nhận kinh tế thị trường có nghĩa là Ấn Độ sẽ bị thua xa nếu không có nỗ lực tìm đến thị trường mới trong khu vực Đông Nam Á trong khi một vài tiểu bang ở Đông Bắc Ấn Độ đang trong tình trạng bất ổn. 4 tiểu bang Đông Bắc Ấn Độ có chung đường biên giới dài 1643 km với Miến Điện có thể làm cầu nối với châu Á. Tất cả những yếu tố này thúc đây Ấn Độ hướng về phương Đông và nhất là tới các quốc gia thành viên trong khối ASEAN.

Sau hai thập niên tiến hành chính sách Hướng Đông, Ấn Độ mở rộng chính sách này vào năm 2003 nhắm tới các nước ở Thái Bình Dương và Đông Á như Úc và Nhật Bản bao gồm quan hệ kinh tế, an ninh và chiến lược. Giao thương giữa Ấn Độ với Bắc và Đông Nam Á hiện nay chiếm 1/4 tổng số và cao hơn so với giao thương Ấn - Mỹ hoặc Ấn - Liên Âu. Trung Quốc đang là quốc gia đối tác thương mại lớn nhất của Ấn Độ. Giao thương giữa hai nước tăng vọt từ 7 tỷ Mỹ kim vào năm 2003 - 2004 tới 65 tỷ vào năm 2013 -2014. Cũng trong một thập niên này, giao thương giữa Ấn và ASEAN tăng từ 13 tỷ lên tới 74 tỷ còn cao hơn cả thương mại hai chiều với Trung Quốc.

Về mặt chiến lược, thái độ hung hăng của Trung Quốc ở Biển Đông và Biển Hoa Đông đẩy các quốc gia trong vùng như Việt Nam và Nhật Bản tìm đến Ấn Độ đóng vai trò đối trọng cân bằng quyền lực trong khu vực. Với hơn 55% giá trị hàng hóa giao thương quốc tế đi qua eo biển Malacca, Ấn Độ không muốn nhìn thấy tuyến đường hàng hải giao thương bị đối thủ chiến lược Trung Quốc độc quyền kiểm soát.

Sau chiến thắng vẻ vang vào năm 2014, chính quyền của Thủ Tướng Narendra Modi quyết định đẩy mạnh hơn nữa chính sách Hướng Đông thành "Hành Đông" (Act East) được công bố tại Hội Nghị Thượng Đỉnh Ấn Độ - ASEAN ở Miến Điện vào tháng 11 năm 2014. Thủ Tướng Modi gửi một thông điệp rõ ràng là sẵn sàng đóng một vai trò chiến lược tích cực trong quan hệ ngoại giao với các quốc gia ở Đông Á và Đông Nam Á đặc biệt là với Nhật Bản và Việt Nam.

Quan hệ Ấn - Trung

Chính sách ngoại giao "xoay trục" về phương Đông của Ấn Độ một phần lớn là để đối phó với sự trỗi dậy của Trung Quốc. Trong thời gian gần đây, Trung Quốc đã gia tăng hoạt động đáng kể trong vùng Ấn Độ Dương qua việc siết chặt quan hệ với Pakistan, Sri Lanka và Maldives. Mặc dù Trung Quốc lập luận là họ có quyền lợi chính đáng với 70% số lượng dầu hỏa và 80% hàng hóa di chuyển ngang khu vực này nhưng thái độ hung hăng và độc đoán của Trung Quốc cùng với sự tranh chấp biên giới giữa hai nước làm Ấn Độ lo ngại về ý đồ của Trung Quốc là muốn bao vây và cô lập Ấn Độ với các nước láng giềng. Theo số liệu của Bộ Nội Vụ Ấn Độ, số lượng binh sĩ Trung Quốc vượt qua biên giới tranh chấp tăng lên gấp đôi từ năm 2011 tới 2012 và tiếp tục gia tăng trong năm 2014. Trong quá khứ, Ấn Độ rất thận trọng và không muốn bị cáo buộc là tìm cách kìm hãm sự trỗi dậy của Trung Quốc hoặc can thiệp vào vùng ảnh hưởng chiến lược của Trung Quốc cũng như không chính thức lên tiếng phản đối thái độ hung hăng của Trung Quốc tại Biển Đông. Quan điểm e dè này dẫn đến sự sụp đổ nhanh chóng đề nghị Đối Thoại An Ninh Tứ Giác của Thủ Tướng Nhật Shinzo Abe. Nhưng từ khi nhậm chức, Thủ Tướng Modi đã cố súy cho một lập trường cứng rắn hơn. Trong một buổi mít tinh vận động tranh cử tại khu vực tranh chấp Arunachal Pradesh, Modi công khải chỉ trích tư duy "bành trướng" của Trung Quốc. Modi lập lại quan điểm này trong cuộc viếng thăm Nhật Bản vào tháng 9 năm 2014 và ám chỉ Trung Quốc vẫn nuôi dưỡng tư tưởng xâm lăng từ thế kỷ 18 lấn chiếm đất đai lãnh thổ và lãnh hải của các quốc gia lân cận. Sau đó, Ngoại Trưởng Sushma Swaraj nhiều lần nói rõ quan điểm "một Trung Quốc" của Ấn Độ phụ thuộc vào điều kiện là Trung Quốc công nhận "một Ấn độ" và Aranuchal Pradesh là lãnh thổ của Ấn Độ.

Theo các cuộc thăm do dân ý, có tới 83% dân số Ấn tin rằng Trung Quốc là mối đe dọa an ninh cho Ấn Độ trong một thập niên tới. Tuy nhiên, 63% cũng mong quan hệ Ấn - Trung sẽ được cải thiện nhiều hơn. Từ khi chính quyền Modi nhậm chức vào tháng 5 năm 2014 đã có nhiều chuyến viếng thăm hai chiều của các viên chức cao cấp. Ngoại Trưởng Trung Quốc Vương Nghị là một trong những vị khách đầu tiên đến thăm tân chính phủ Modi vào tháng 6 năm 2014. Chủ Tịch Tập Cận Bình đến thăm vào tháng 9 năm 2014 và cam kết đầu tư 20 tỷ Mỹ vào các ngành công nghiệp và cơ sở hạ tầng của Ấn Độ. Dù đạt được một vài thành quả về kinh tế nhưng chỉ vài ngày trước khi Tập tới Ấn, lính Trung Quốc lại vượt biên giới tiến sâu 5km vào lãnh thổ Ấn Độ và chỉ rút lui sau 10 ngày thương thuyết.

Tóm lại, quan hệ Ấn - Trung bao gồm các yếu tố hợp tác và cạnh tranh và Thủ Tướng Modi đã không ngần ngại nêu thẳng vấn đề với Tập Cận Bình là những sự cố tưởng chừng nhỏ bé có thể tác động lớn đến quan hệ hai nước như "một cái răng sâu có thể làm tê liệt nguyên cả cơ thể". Chỉ vài ngày trước khi đón tiếp Tập Cận Bình, Modi cũng đã điều quân tới vùng biên giới cho Tập biết chớ có chơi trò rung cây nhát khỉ. Đáp lại, trước khi Tập tới thủ đô New Delhi thì Trung Quốc cũng nắn gân Ấn độ bằng cách đưa tàu ngầm vào Colombo thủ đô của Sri Lanka gửi tín hiệu là Trung Quốc có thể thi triển sức mạnh từ đất liền và biển gần Ấn độ.

Quan hệ Ấn - Nhật

Là một quốc gia hàng hải tân tiến nhất ở châu Á, Nhật Bản đương nhiên trở thành một đối tác hấp dẫn trong chính sách Hướng Đông của Ấn Độ. Nhưng về mặt kinh tế thì giao thương giữa hai nước chỉ trị giá 16 tỷ Mỹ kim trong năm 2013 -2014, một con số rất thấp so với giao thương giữa Ấn Độ và Trung Quốc.

Ấn Độ là nước đầu tiên nhận viện trợ ODA của Nhật Bản vào năm 1958 và vẫn đang là quốc gia nhận nhiều ODA nhất từ Nhật Bản. ODA của Nhật đã giúp Ấn Độ xây dựng những cơ sở hạ tầng thiết yếu như Delhi Metro và các khu vực hành lang Công nghiệp như Delhi - Mumbai Industrial Corridor và Chennai-Bangalore Industrial Corridor. Vào tháng 11 năm 2014, công ty Japan International Co-Operation Agency thắng thầu dự án xây dượng đường xá dài 2000km dọc theo biên giới của Ấn Độ với Trung Trung Quốc. Kỹ thuật và đầu tư của Nhật sẽ giúp Ấn Độ phát triển cơ sở hạ tầng và công nghệ sản xuất. Ngược lại, thị trường tiêu thụ với 1.2 tỷ dân của Ấn Độ có thể là cứu cánh cho nền kinh tế èo uột của Nhật Bản.

Tuy nhiên, yếu tố chiến lược là quan trọng nhất. Thái độ hung hăng của Trung Quốc tại Biển Hoa Đông và dọc theo biên giới Ladakh giữa Ấn Độ và Trung Quốc là động cơ kết nối và thúc đẩy quan hệ Ấn Nhật chặt chẽ hơn. Cả hai quốc gia không vướng bận hành trang quá khứ gì với nhau. Hai vị Thủ Tướng Modi và Abe lại có mối quan hệ cá nhân thân thiện và gần gũi. Quan hệ hai nước dựa trên lợi ích tương đồng và tương quan hàng hải thiết yếu. Vào tháng 9 năm 2014, Modi và Abe đã ký Bản Ghi Nhớ về Hợp Tác và Trao đổi trong lãnh vực Quốc phòng (Memorandum of Co-operation and Exchanges in the Field of Defence) tại Tokyo đẩy mạnh quan hệ quan sự giữa hai nước cùng với những trận diễn tập chung thường xuyên hàng năm và sự tham gia của Nhật Bản vào các trận diễn tập Exercise Malabar với Ấn Độ và Hoa Kỳ. Cùng lúc, Nhật đã nới lỏng luật xuất khẩu vũ khí hầu thoả mãn nhu cầu khí của Ấn Độ bắt đầu với máy bay lội nước ShinMaywa US-2.

Quan hệ Ấn - Việt

Quan hệ của Ấn Độ với Việt Nam có tầm vóc quan trọng nhất tại Đông Nam Á. Việt Nam ngày càng bị áp lực nặng nề của Trung Quốc tại Biển Đông và đương nhiên trở thành đối tác của Ấn Độ trong chiến lược cân bằng quyền lực với Trung Quốc. Quan hệ Ấn - Việt được nâng cấp thành đối tác chiến lược vào năm 2007 và được đẩy mạnh hơn nữa sau khi Thủ Tướng Modi nhậm chức. Cả Ngoại Trưởng Sushma Swaraj và Tổng Thống Pranab Mukherjee đều đã chính thức viếng thăm Việt Nam vào tháng 8 và 9 năm 2014 và Thủ Tướng Modi đã nhận lời mời của cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng tới thăm Việt Nam khi ông Dũng công du Ấn Độ vào tháng 10 năm 2014.

Giao thương kinh tế giữa Ấn Độ và Việt Nam còn rất thấp trị giá khoảng 8 tỷ Mỹ kim trong năm 2013 - 2014. Việt Nam đứng thứ 29 trong danh sách thương mại song phương của Ấn Độ. Nhưng giao thương giữa hai nước đã tăng gấp 3 lần trong 5 năm vừa qua. Các công ty Ấn Độ đã tiến hành đầu tư vào thăm dò dầu khí và ga, khoáng sản, đường, hóa chất nông nghiệp và công nghệ thông tin với tổng số vốn đăng ký lên tới 252 triệu Mỹ kim qua 73 dự án trong năm 2013. Cả Ấn Độ và Việt Nam đều sử dụng vũ khí đa số do Nga chế tạo nên hai nước có nhiều điều kiện hợp tác và huấn luyện chung với nhau. Trong năm 2011, Hải Quân Ấn Độ cho Việt Nam mượn phương tiện huấn luyện và đổi lại, Việt Nam cho phép tàu Ấn cặp bến tại Nha Trang.

Một điểm quan trọng là hợp tác giữa Ấn Độ và Việt Nam trong khu vực tranh chấp ở Biển Đông. Vào tháng 10 năm 2011, hãng dầu khí quốc gia ONGC Videsh của Ấn Độ ký hợp đồng thăm dò dầu khí với Việt Nam. Mặc dù Trung Quốc phản đối nhưng ONGC Videsh vẫn tiến hành khai thác hai lô dầu 127 và 128. Trong chuyến viếng thăm Ấn Độ của ông Nguyễn Tấn Dũng vào tháng 10 năm 2014, ONGC Videsh và PetroVietnam đã ký thêm hợp đồng hợp tác thăm dò dầu khí với một vài lô khác. 

Trung Quốc luôn nghi ngại về quan hệ ngày càng mật thiết giữa Ấn Độ và Việt Nam vì có thể Ấn Độ sẽ bị lôi cuốn vào cuộc tranh chấp ở Biển Đông. Trong chuyến viếng thăm Việt Nam của Tổng Thống Pranab Mukherjee vào tháng 9 năm 2014, Ấn Độ công bố cấp khoản tín dụng 100 triệu Mỹ kim và thảo luận về việc bán tên lửa siêu thanh Brahmos cho Việt Nam. Nếu chuyến giao dịch này tiến tới thì sẽ Ấn Độ sẽ giúp Việt Nam gia tăng khả năng phòng thủ từ các cuộc tấn công trên biển của Trung Quốc.

Tóm lại, như Nhật Bản, Phi Luật Tân và Việt Nam, Ấn Độ cũng có tranh chấp lãnh thổ hoặc lãnh hải với Trung Quốc và chính sách ngoại giao Hướng Đông của Ấn Độ căn bản là để đối phó với sự trỗi dậy hung hăng của Trung Quốc. Chính phủ Ấn Độ từ khi Thủ Tướng Modi nhậm chức đã đẩy mạnh chính sách này thành Hành Đông bằng cách thắt chặt quan hệ với Nhật Bản, Việt Nam và Hoa Kỳ. Theo báo cáo của CNN thì ông Paul Ryan Chủ Tịch Quốc Hội Hoa Kỳ đã gửi lời mời Thủ Tướng Modi phát biểu trước Quốc Hội Hoa Kỳ trong tháng 6 này. Ấn Độ, Nhật Bản, Phi Luật Tân và Việt Nam đều phải đối phó với đối thủ chung là Trung Quốc nhưng chỉ có Việt Nam là bị ràng buộc bởi ý thức hệ cộng sản với Trung Quốc với phương châm 4 tốt và 16 chữ vàng. Cho nên trong trận chiến đối đầu an ninh, chiến lược và chủ quyền chống lại dã tâm bành trướng của Trung Quốc tại châu Á thì chỉ có Việt Nam là dễ dàng bị người cộng sản đàn anh từ phương Bắc chèn ép và đè bẹp. Việt Nam đã mất chủ quyền lãnh hải ở Hoàng Sa và một phần ở Trường Sa. Nếu không sớm từ bỏ ý thức hệ cộng sản để tạo điều kiện cho mọi người dân trong và ngoài nước tham gia, đóng góp, xây dựng và phát triển đất nước thì chắc chắn là sẽ mất luôn hết chủ quyền còn lại ở Trường Sa. 


Cảm xúc từ ngòi bút

Chiếc cầu nối giữa Khánh Hòa - Trung Quốc
20 chuyến bay đi và đến mỗi ngày
Đảng đánh đổi chủ quyền cùng bọn chệt
Phi trường Cam Ranh như bến bãi của Tàu


Chúng là hét thiếu điều như đập phá
Cục hải quan của bọn vẹm im re
Với nhân dân chúng miệng hùm tanh máu
Nhưng với bọn Tàu chúng gan sứa khom lưng

Đại sứ quán Tàu ô bao trùm khắp nước
Đảng Ba Đình như củ lẵng đong đưa
Chỉ cần nghe đám du khách Tàu kêu cứu
Vẹm Cam Ranh đã vãi đái ra quần

Thêm đảo Chữ Thập nhắc chi cho thêm nhục
Tàu đưa văn công ra tận đảo hát hò
Đảng lặn mất, không đưa loa phường ra trấn áp
Lại chĩa mồm lếu láo với nhân dân

Nói mẹ nó đi, Formosa là thủ phạm
Để ngư dân mở đường máu quy hàng
Ăn lại quả đảng bây giờ nghẹn họng
Câu thời gian chờ kít chệt hóa bùn

Hội nghị Thành Đô đang bắt đầu hiệu lực
Mặc cá tôm bị nhiễm độc trắng bờ
Đảng mặc kệ hồn ai nấy giữ , nhưng biểu tình
Theo lệnh Tàu, đảng khốn nạn sẽ ra tay!
Ai là chủ nhân ông của đất nước này?
Của 90 triệu đồng bào hay của vài triệu thằng đảng viên chó chết!


Babui
danlambaovn.blogspot.com

Tuần trăng mật (Phần 1)

Phạm Thanh Nghiên (Danlambao) - Cưới xong, vợ chồng tôi không đi hưởng tuần trăng mật ở đâu cả. Một phần vì tài chính eo hẹp, nhưng cái chính là thấy không cần thiết. Nhiều người, cả đời không đi du lịch hay hưởng tuần trăng mật bao giờ mà vẫn sống với nhau hạnh phúc. Cứ ở trong căn nhà trọ rộng mười mấy mét vuông, ngoài công việc của mỗi người thì chia sẻ chuyện nấu cơm, rửa bát, lau nhà rồi thi thoảng cà khịa nhau mấy câu là vui rồi. Không đi du lịch thì đi bảo vệ môi trường vậy, vừa không tốn kém, lại có ý nghĩa.

Thế là đi.

Như mỗi Chúa nhật hàng tuần, sáng hôm ấy vợ chồng tôi đến Nhà thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp (DCCT) để dự Thánh lễ. Dự định đi lễ xong sẽ đến Công viên 30/4 tham gia tuần hành “Bảo vệ môi trường” theo lời kêu gọi công khai trên mạng Internet trước đó. Cùng đi với chúng tôi còn có chị Dương Thị Tân, anh Đỗ Đức Hợp (Đỗ Tửng), Việt Quân và Nguyễn Hữu Tình.

Trên đường đi, chúng tôi đã bị đám mật vụ bám theo, dự cảm sẽ có điều không hay xảy ra. Chúng tôi vừa đi đến gần Nhà thờ thì lập tức hàng chục tên mật vụ cho xe máy áp sát. Tất cả bọn chúng đều bịt mặt bằng khẩu trang. Vợ chồng tôi cùng anh Đỗ Đức Hợp (chở chị Tân) kịp lao vào hầm xe của Nhà thờ. Bọn người này lập tức phi xe máy theo. Chúng quật ngã chúng tôi xuống đất, bẻ hai tay chúng tôi ra sau lưng. Chúng đấm, chúng đá và chửi bới liên hồi. Chồng tôi chỉ kịp kêu lên hai tiếng, “cướp, cướp” rồi giọng anh tắt ngấm. 

Chúng dựng tôi dậy, lôi đi ngay trước mặt người bảo vệ: 

- Chú gọi cha Thành giúp cháu! Tôi cố hét lên. Một tên bịt miệng tôi lại. Tôi lấy hết sức vùng vẫy, van nài người bảo vệ: 

- Chú gọi cha Thành, nhanh lên. 

Nhưng chỉ mấy tiếng đầu còn nghe rõ, mấy tiếng sau như hơi gió vì khi ấy tôi đã bị bịt miệng lôi đi. Chúng tống tôi lên xe gắn máy, chở đi. Lúc này, cả giầy và kính cận của tôi đều bị văng đâu mất.

Cuộc bắt cóc đã diễn ra dưới sự chứng kiến của nhiều người, hầu hết là Giáo dân đi lễ ngày Chúa Nhật. Nhiều người nói, đây là lần đầu tiên mật vụ cộng sản dám xông vào tận Nhà thờ để bắt bớ, đánh đập người dân.

Mặc dù không chống cự, nhưng tên ngồi sau vẫn bẻ quặt tay tôi ra phía sau. Một tay hắn siết ngang cổ tôi. Tôi cố gắng để thở thì hắn liên mồm chửi bới, đe dọa và còn siết chặt hơn. Hắn siết chặt đến nỗi mắt tôi trợn lên, tiếng “ợ ợ’ yếu ớt phát ra từ cổ họng, buộc hắn phải thả lỏng ra một chút để tôi khỏi chết.

Chúng đưa tôi và Nguyễn Hữu Tình đến đồn công an phường 15, quận Tân Bình.

Tên siết cổ tôi mặc áo sơ mi đen, quần jean, đeo khẩu trang ra lệnh:

- Bỏ hết đồ trong người ra. Trong người tôi khi ấy có hai chiếc điện thoại và 320.000 đồng. Hắn ra lệnh:

- Mở mật khẩu ra.

- Không mở!

Bốp! bốp! bốp. Hắn tát tới tấp vào đầu, vào mặt tôi.

- Mày có mở không?

Tôi nhìn sâu vào mắt hắn. Đôi mắt màu vàng, một bên to một bên nhỏ hằn lên những tia đỏ của sự ác độc và giận dữ.

- Theo mày thì tao có mở không?

Thế là hắn lại tiếp tục đấm vào đầu, vào thái dương, vào mặt tôi. Trong lúc bị đánh, tôi vẫn nhận ra là hắn đánh rất bài bản, tránh những chỗ dễ bị chảy máu.

Hắn đánh chán rồi bỏ đi.

Một lúc sau bọn chúng đưa anh Tửng và chồng tôi đến, tống sang buồng bên cạnh, nơi đang giữ Tình. Đây là đồn công an nhưng hàng chục tên, không tên nào mặc sắc phục. Nhiều tên trong số đó luôn đeo khẩu trang.

Những vết thương trên lưng chồng tôi

Tôi nghe một tiếng “rầm”, bức tường bên cạnh rung lên, tiếp theo là tiếng quát của chồng tôi:

- Tại sao các anh đánh tôi!

Tôi thét lên:

- Không được đánh người!

Lũ mật vụ chắn ngang cửa, ngăn không cho tôi chạy sang phòng bên cạnh.

- Cho nó nằm xuống đất ấy.

Tôi xót xa quá. Chúng sẽ bắt ai nằm xuống đất? Chồng tôi, anh Tửng, hay Nguyễn Hữu Tình? Dù là ai, cũng khiến tôi phẫn uất và đau đớn.

Một lát sau, chúng giải chồng tôi sang dãy nhà đối diện, nơi đang giữ chị Dương Thị Tân. 

Chồng tôi, thân gầy gò, còng số tám khóa chặt đôi tay anh ra sau lưng, nhưng dáng đi dứt khoát.

- Anh ơi! Tôi gọi với theo.

Anh quay lại nhìn tôi, nở nụ cười và khẽ gật đầu. Nụ cười hiền khô. Tim tôi thắt lại. Tôi cố ngăn để không cho nước mắt tuôn ra.

Bọn công an ra ngoài canh gác, để mình tôi lại trong phòng. Căn phòng bẩn thỉu, dơ dáy, tàn thuốc và giấy vụn vứt ngổn ngang. 

Tôi đánh liều bước sang phòng bên cạnh. Mang theo chai nước ai đó uống dở để lại trên bàn. Một tên hỏi tôi đi đâu, tôi bảo “đi vệ sinh”. Hắn đi theo.

Chúng vẫn còng tay anh Tửng ra phía sau. Tôi nhìn anh, cố không để lộ cảm xúc. Tôi hứng đầy chai nước rồi đi về phòng, vẫn dưới sự theo sát của bọn mật vụ. 

Bệnh đau cột sống không cho tôi ngồi lâu. Với lại hai trận đòn vừa rồi khiến tôi đau đớn, chóng mặt. Tôi xếp ghế ra nằm. 

“Tôi không thể ngồi yên khi nước Việt Nam đang ngả nghiêng. 
Dân tộc tôi sắp phải đắm chìm, một ngàn năm hay triền miên tăm tối…”.

Từ buồng bên, anh Tửng bắt đầu cất tiếng hát. Bài hát “Anh là ai” của nhạc sĩ Việt Khang, tôi đã nghe hàng chục lần nhưng chưa bao giờ cảm nhận sự xót xa như lần này. Tôi không ngăn nổi hai hàng lệ đang tuôn rơi. Không tên mật vụ nào biết tôi đang khóc. Khi tôi nằm, chiếc bàn đã che khuất tầm nhìn của chúng.

Một lúc sau, tôi lại bước sang buồng anh Tửng. Chắc mệt quá, anh thiếp đi. Hai tay bị còng ra sau, anh nằm nghiêng người, kê đầu lên chai nước, hai đầu gối như thúc vào bụng.

Tôi khẽ gọi: “anh Tửng ơi!”.

Anh mở mắt. Tôi đỡ anh dậy, đút nước cho anh uống.

- Về phòng ngay! Tên mật vụ ra lệnh.

Không để tâm đến hắn, tôi cứ từ từ, chầm chậm rót nước vào miệng anh.

Bọn chúng chuyển Tình sang buồng bên cạnh. Tôi mang nước sang cho Tình, một tên yêu cầu tôi trở lại buồng và nói rằng chúng đang đi lấy nước cho Tình.

- Mày cũng bằng tuổi con trai của chú. Tuổi của mày bây giờ phải ăn học đàng hoàng. Mày xem, hôm nay cả thế giới đều hân hoan, vui vẻ đón ngày Quốc tế lao động, thế mà mày lại đi làm cái việc gây bất ổn. Mày xem, đất nước ta bây giờ đang khá giả, tươi đẹp, ổn định như thế này mà mày lại nghe bọn xấu xúi giục, kích động để chống phá.

Dù đang đau và mệt, tôi cũng phì cười. Tên mật vụ, không biết có cảm thấy ngượng không, nhưng hắn bước ra ngoài. Thi thoảng, chúng lại vào tra hỏi hoặc giở mớ lý thuyết cộng sản ra với Tình. Tình nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Khi không trả lời được những câu hỏi vặn lại của Tình, bọn chúng lại bỏ đi.

Vài tên mật vụ kéo vào phòng, một tên cầm sẵn giấy bút hỏi:

- Họ tên?

- Tôi phải được biết lý do vì sao các anh bắt cóc, đưa chúng tôi về đây và đánh đập chúng tôi ngay tại đồn công an này?

- Bốp! bốp! bốp! 

Tên cao lớn nhất bọn, đeo khẩu trang lập tức ra đòn với tôi. Mà lạ, lần nào bị đánh, tôi cũng bị chúng nhằm vào đầu. Lần hành hung giữa đường hồi năm 2008 đến trận đòn mùa hè năm 2015, và cả lần này nữa, đều nhằm đầu mà đánh.

Tên cầm giấy bút hỏi tiếp:

- Cứ cho biết tên trước đi rồi chúng tôi sẽ nói lý do.

- Chả nhẽ các anh bắt tôi đưa đến đây mà lại không biết tôi là ai.

Tên mật vụ đeo khẩu trang lại liên tiếp đánh vào đầu tôi. 

- Không được đánh người! Từ phòng bên, anh Tửng thét lên. 

Bọn mật vụ ngoài sân chõ mồm về phía anh đe dọa:

- Đ.m, thích thì tụi tao còn đánh cả mày nữa đấy. 

Quá choáng váng và đau đớn, tôi gục xuống bàn. Tên bịt mặt túm tóc tôi, lôi dậy. Tiếp tục đánh. 

- Mày có nói không? 

Tôi vẫn im lặng.

- Nghiên ơi, em cứ nói đi. Cái tên thôi mà, không sao đâu.

Giọng nói khẩn khoản của anh Tửng buộc tôi phải nhượng bộ:

- Phạm Thanh Nghiên, tên tao đấy! 

Tôi hét vào mặt tên cầm giấy. Hắn ghi địa chỉ nhà tôi nhưng liên tục viết sai.

- Tôi đọc chậm, anh cứ bình tĩnh mà ghi, đừng cuống. 

Tôi đáp trả, chờ đợi một cơn thịnh nộ mới từ tên bịt mặt. Nhưng hắn bỏ ra ngoài.

Thi thoảng, những tên mật vụ khác lại vào phòng tôi. Đứa thì chụp hình, đứa quay phim, đứa thì bắt chuyện…

Một tên đứng tuổi hỏi:

- Quê em ở Hải Phòng à?

Tôi im lặng. Hắn bảo:

- Khiếp, người đâu mà khó tính. Hỏi cũng không trả lời.

- Các anh hèn bỏ sừ, đánh người còn bịt mặt. Tôi cười khẩy.

Hắn cãi:

- Ai đánh chị? Làm gì có ai đánh chị.

Tôi không ngạc nhiên nhưng vẫn thấy ghê tởm vẻ ráo hoảnh của hắn.

- Đúng là anh không hoặc chưa trực tiếp đánh tôi, nhưng anh chứng kiến đồng bọn của anh đánh tôi mà không can gián. Chưa biết chừng anh chính là kẻ ra lệnh những tên đó đánh tôi. Thì chính anh là thủ phạm chứ không ai khác.

Hắn nhìn ra chỗ khác. Tôi bảo:

- Các anh tháo còng cho người ta đi. Vào đây, thích đánh thích giết là trong tầm tay các anh. Việc gì phải còng.

Hắn lỉnh ra ngoài.


Quảng Bình: Cá chết xếp lớp dưới đáy biển

Tại sao không nghe dân nói?!

CTV Danlambao - Bản tin trên báo Tiền Phong cho hay: Ngư dân các xã bãi ngang ven biển Quảng Bình cho biết: Họ phát hiện cá chết xếp lớp dưới đáy biển từ bờ ra từ 1 đến 6 hải lý.

Ông Nguyễn Hơn, ngư dân ở xã Nhân Trạch, huyện Bố Trạch cho biết khi lặn xuống đáy biển, nơi có rạn san hô để bắt cá, thấy cá chết xếp lớp. Bên cạnh đó, rạn san hô bị phủ một lớp bùn đen kịt khác với ngày xưa. “Nhìn trên mặt biển thì thấy màu nước vẫn bình thường rứa đó, nhưng mà lặn xuống thì có màu vàng đục” - ông Hơn nói.

Ông Nguyễn Cần cũng ở xã Nhân Trạch, chuyên thả lưới bắt cá gần bờ cho biết, khi tấm lưới cũ của ông thả xuống đáy biển, sau đó kéo lên thì sạch bóng. “Lưới đánh ở vùng rạn thường rất bẩn, chỉ vài tháng là đen sì. Nhưng đợt này tui mà thả xuống, khi kéo lên lưới lại trắng tinh như mới mua. Tui nghi đáy biển có chất tẩy rửa” - ông Cần nói.

Ngư dân các xã bãi ngang của Quảng Bình, từ Quảng Trạch vào đến Lệ Thủy cho biết, đáy biển có hiện tượng tương tự. Các vùng rạn san hô gần bờ từ 1 đến 6 hải lý, xác cua, xác cá, các loài giáp xác chết nằm la liệt, nhiều hơn lượng cá trôi dạt vào bờ.

Trước đó ngày 4-5-2016, vùng biển Quảng Bình phát hiện vệt nước đỏ bất thường kéo dài 1,5km.

Qua hôm sau biển dần trở lại bình thường.

Các chuyên gia và các nhà khoa học cho rằng đây là biểu hiện của hiện tượng thủy triều đỏ.

Trong khi đó báo Thanh Niên trích lời ngư dân địa phương lại cho rằng nước đỏ là hiện tượng bình thường hàng năm khi có gió Tây Nam.

Chính phủ kiểm soát thông tin?

Ông Vũ Văn Tám - Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn cho biết, các mẫu phân tích về cá chết ở các tỉnh Bắc Trung Bộ của bộ này đã có kết quả.

Tuy nhiên, theo chỉ đạo của Thủ tướng, bộ NN&PTNT phải chuyển cho Bộ TN&MT, KH&CN để công bố nguyên nhân.

"Chúng tôi đã gửi cho Bộ TN&TM, Bộ KH&CN. Các mẫu tất nhiên có cả kim loại nặng, còn về số lượng thế nào thì bộ không được công bố”- ông Tám nói.

Theo ông Tám, thống kê từ các địa phương, số cá chết trôi nổi, dạt vào bờ khoảng 100 tấn. Số cá chết chìm dưới đáy không thống kê được. Dù chưa thống kê đầy đủ, nhưng đây là sự cố nghiêm trọng chưa có bao giờ.

Hôm nay, ngày 6/5/2016, tròn một tháng thảm họa môi trường đã xảy ra tại 4 tỉnh ven biển miền Trung từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên Huế.

Không có bất kỳ quan chức nào đứng ra lãnh nhận trách nhiệm.

Những người đứng đầu các cơ quan chức năng trả lời loanh quanh và bao biện.

Cá nuôi biển vẫn chết hàng loạt.

Và nhân dân vẫn chờ đợi câu trả lời nguyên nhân từ phía các cơ quan chức năng.

Những người đứng đầu nhà nước vẫn im lặng khó hiểu!

Đến lúc này, yêu cầu minh bạch thông tin của người dân là chính đáng và cấp thiết.

Muốn ổn định xã hội hay làm an lòng dân, phải trả lời dân công khai ngay lập tức.