Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

Ý đảng cộng sản Việt Nam: Kệ mẹ lòng dân!!

Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) - Những ngày đầu của tháng Tư “đen” năm 2016 ngư dân vùng Hà Tỉnh đánh bắt ven biển gần khu vực đại dự án “quả đấm” thép của đảng cộng sản Việt Nam: Formosa (liên doanh giữa các cấp lãnh đạo đảng, nhóm lợi ích xuất thân từ thành phần con ông cháu cha của giai cấp đảng và tập đoàn Tàu Đài, Tàu cộng) đột nhiên thấy một hiện tương chưa từng xảy ra trong lịch sử nước Việt Nam: cá “tự tử”.

Hàng chục tấn cá tự dưng chết hàng loạt với xác cá, một số đã phân rã và số khác mới chết trôi dạt vô bờ. Lúc đầu ngư dân và dân chúng địa phương vui như trở cờ, nhớ lại những ngày của tháng tư năm 1975 cộng sản miền Bắc nhuộm đỏ cả miền Nam, bà con sống trong vùng nhà máy “quả đấm” thép Formosa rất phấn khởi, hồ hởi, tưởng đây là quà mừng “giải phóng 30 tháng Tư” của Bác Hồ Chí Minh tặng không cho dân vùng mình, và có lẽ cũng là chút quà mọn của bác Nguyễn Phú Trọng-trẻ-lại (cải lão hoàn đồng) được đảng “bầu” tiếp tục nắm giữ chức đảng trưởng (Tổng Bí) tặng ăn mừng cho bà con dân Hà Tỉnh, vùng cái nôi của đảng cộng sản và sinh sản ra nhiều đời Tổng Bí Thư đảng cộng sản. 

Nhưng cá chết (tự tử, bị thương do cắn nhau- lời tuyên bố của một quan cộng sản tại Thừa Thiên- Huế) trôi dạt vô bờ càng ngày càng nhiều, cả xác của chim biển cũng xuất hiện cạnh những con cá chết, và những người dân ăn những cá đánh bắt từ vùng này cảm thấy có hiện tượng bị ngộ độc, điển hình là ở huyện Phúc Trạch, tỉnh Quảng Bình có 20 người phải tới bệnh viện cấp cứu vì ăn các loại hải sản nghi bị nhiễm độc, và tại huyện Quảng Trạch cũng có khoảng 200 thực khách được mời tới dự tiệc khai trương của một nhà hàng bị trúng độc sau khi ăn các món hải sản.

Cá chết trôi dạt vô bờ biển xung quanh khu vực nhà máy “quả đấm” thép Formosa do đảng ưu đãi bảo trợ được dân chúng phát hiện từ ngày 06/04/2016. Những ngày tiếp sau đó hiện tượng cá “tự tử” đại tràng tại Hà Tỉnh lan đến các tỉnh vùng biển kế cận: Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế. Trong khi nước biển vùng cửa biển Lăng cô Huế được xét nghiệm chứa chất kim loại nặng vô cùng độc hại Chrome cao gấp 9 lần mức an toàn cho phép (con số 9 lần là từ phát ngôn của quan cộng sản nhưng con số thực sự cao gấp bao nhiêu lần hơn con số 9 lần thì không ai biết được- bí mật của đảng cộng sản Việt Nam) thì các ngài quan chức Bộ (ăn hại) Môi Trường lại bào do thủy triều “đỏ” (Cộng sản?) gây ra!! Nếu nước biển tại một vùng biển cách xa khu nhà máy “quả đấm” thép Formosa hơn 200km chứa lượng kim loại nặng tiêu biểu là Chrome cao gấp 9 lần mức độ an toàn cho phép, sau khi đã được làm loãng với khối lượng khổng lồ nước biển dài 200km, thì tại khu vực có nhà máy “quả đấm thép” Formosa số lượng các chất kim loại nặng cực độc cao biết chừng nào - hàng ngàn hàng vạn lần?

Đây đích thực là một thảm họa ô nhiễm các hóa chất vô cùng độc hại chưa từng xảy ra trên thế giới, không chỉ khoanh vào một vùng rộng chu vi vài km mà kéo dài hằng trăm cây số rông không biết bao xa cách bờ biển, bao trùm hầu như toàn bộ vùng biển Trung Phần Việt Nam từ Hà Tỉnh đến Đà Nẵng tính đến ngày hôm nay, và rồi sẽ lang xa hơn xuống vùng biển Nha Trang, Bình Thuận, Bình Tuy, Bà Rịa, Vũng Tàu…

Trong khi tình hình 4 tỉnh miền Trung đang hứng chịu một thảm họa không chỉ xảy ra tại một địa phương nhỏ mà cả vùng bờ biển miền Trung và sẽ là đại thảm họa cho cả nước không chỉ vài ngày mà sẽ kéo dài không biết đến bao giờ với nguồn xuất phát từ việc xả thải vô tội vạ số lượng khổng lồ hóa chất độc hại ra vùng biển trong khu vực Vũng Áng của khu nhà máy “quả đấm thép” (Hưng Nghiệp) Formosa, ngày 22/04/2016 (18 ngày sau thảm họa ô nhiễm hóa chất cực độc tại Hà Tỉnh), Tổng Bí Thư/Chủ tịch đảng cộng sản Việt Nam lại dẫn bộ sậu cán bộ đảng viên CS trung ương từ Hà Nội đến tham quan và khen thưởng tập đoàn Formosa về tiến độ xây dựng khu nhà máy gang thép tại Vũng Áng. Tổng bí Trọng đã phớt lờ khu vực biển Vũng Áng và các tỉnh kế cận Hà Tỉnh những nơi người dân đang điêu đứng vì thảm họa ô nhiễm do chính nhà mày “quả đấm thép” Formosa tại Vũng Áng gây ra. Không những chỉ Tổng bí Nguyễn Phú Trọng đến Formosa cổ động tinh thần và bao che cho tập đoàn Formosa, mà cả một đoàn hung hậu gồm toàn tướng lãnh quân đội của đảng tuy đang học tập đào tạo cấp chỉ huy cao cấp trong quân đội cũng đến thăm nhà máy để ủng hộ tinh thần (làm nước) cho tập đoàn sát nhân môi trường Formosa vào ngày 15/04/2016. 


Như vậy ý đảng cộng sản Việt Nam đã rõ ràng, đảng đã trả lời thẳng không vòng vo về câu hỏi của ngài phó giám đốc đối ngoại Chu Xuân Phàm của tập đoàn Formosa Tàu: “Chọn nhà máy thép hay chọn cá, chỉ chọn một trong hai”

Đảng cộng sản Việt Nam, qua hành động của Tổng Bí Thư/Chủ tịch đảng Nguyễn Phú Trọng, nhất quyết chọn “quả đấm thép”, giết cá.

Hằng ngàn tấn “Quả đấm” thép do Formosa sản xuất đã có Chủ tịch nước là đại tướng công an Trần Đại Quang và cả trăm ngàn công an tay sai của đảng sẵn sàng tiêu thụ.

Ý của đảng cộng sản Việt Nam đã rỏ: kệ mẹ lòng dân, quyết chí ăn thép không ăn cá.

Dân muốn ăn cá không ăn thép, chết ráng chịu, bề gì trước sau cũng bị chết không toàn thây dưới “quả đấm thép” của lực lượng công an Việt cộng, chết vì ăn cá nhiễm hóa chất kim loại nặng thì được toàn thây!! 

Đảng cộng sản Việt Nam!

Đi chết đi! 

Để cá tôm sống lại!
Để dân Việt tồn tại!

Ngày 30/40/2016


____________________________________

Tham khảo:




Giám đốc đối ngoại Formosa chọn cá hay chọn nhà máy thép, chỉ được chọn một trong hai


Tân Chủ tịch nước Đại Tướng công an Trần Đại Quang khen ngợi 'quả đấm thép' ngành công an


Toàn cảnh cá chết nhiễm độc tràn bãi biển miền Trung


Thảm họa biển miền Trung - Một cái nhìn toàn cảnh.


Đất nước mình ngộ quá phải không anh? Trần Thị Lam


Quảng Bình: Biểu tình dữ dội chống Formosa



Bạn đọc Danlambao - Phẫn nộ trước sự bất tài của đảng CSVN trong thảm hoạ cá chết, trưa ngày 29/4/2016, hàng trăm người dân Quảng Bình đã xuống đường biểu tình dữ phản đối Formosa gây ô nhiễm môi trường. 

Theo ghi nhận, đây là cuộc biểu tình ngày thứ 2 liên tiếp của bà con ngư dân thuộc xã Cảnh Dương, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình.

Video và hình ảnh ghi lại cho thấy, người dân căng lều bạt giữa đường khiến cho quốc lộ 1A – tuyến đường huyết mạch nối hai miền Nam Bắc bị tê liệt hoàn toàn. 

Hơn một tấn cá chết đã bị đổ tràn ra mặt đường như một bằng chứng tố cáo tội ác của nhà cầm quyền CSVN vì đã bao che cho Formosa tàn phá môi trường. 



Nhiều biểu ngữ được giăng cao thể hiện thái độ dứt khoát của người dân:

“Chúng tôi chọn tôm cá, không chọn nhà máy”
“Đuổi Formosa ra khỏi đất Việt Nam”
“Hãy trả lại biển sạch cho chúng tôi”…



Sau nhiều tiếng biểu tình nhưng không được giới chức địa phương giải quyết, người dân quyết định phong toả quốc lộ 1A vô thời hạn. Đáp lại, chế độ CS đã huy động một lực lượng CA đông đảo nhằm ngăn chặn người dân.

Dự báo, tình hình sẽ tiếp tục trở nên căng thẳng trong những ngày tới.

Từ khi xảy ra thảm hoạ cá chết đến nay, đời sống của ngư dân các tỉnh miền Trung ngày càng trở nên cơ cực. Quảng Trị là một trong những tỉnh bị ảnh hưởng nghiêm trọng nhất do nằm sát Hà Tĩnh – nơi tập đoàn Formosa trú đóng.



Trong một diễn biến khác, an ninh quanh khu vực nhà máy Formosa thuộc huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh đã được tăng cường nghiêm ngặt do lo ngại nguy cơ bạo loạn. 

Ngày 28/4/2016, xuất hiện cả một trung đoàn cảnh sát cơ động đứng giàn trận thị uy trước cổng nhà máy. Sang đến trưa ngày 29/4/2016, có thêm xe vòi rồng cùng các phương tiện chống bạo động di chuyển theo hướng về Formosa.

Những động thái trên cho thấy, thay vì tập trung tìm giải pháp hỗ trợ người dân bị ảnh hưởng bởi thảm hoạ cá chết, nhà cầm quyền CSVN lại tiếp tục tiêu tốn tiền thuế dân để bảo vệ cho những kẻ đầu độc chính nhân dân mình.

Để tiêu diệt một Dân tộc

Lê Minh Nguyên (Danlambao) - Khi sinh tiền bà GS Sheri Rosenberg có viết "Diệt chủng là một tiến trình, không phải một sự kiện" (Genocide Is a Process, Not an Event [1]. Bà cho rằng đó là một sự giảm thiểu từ từ sức sống của dân tộc đó về cả hai mặt chất lượng và số lượng (genocide by attrition).

Trong lịch sử loài người, diệt chủng đã xảy ra rất nhiều cho các dân tộc, tuy hoàn cảnh và đặc tính có khác nhau, nhưng nó có các điểm giống nhau như: (1) diễn ra trong bối cảnh thế giới ít quan tâm vì do một sự kiện lớn khác chiếm hết các băng tầng của truyền thông các nước, (2) muốn xóa bỏ, làm bạc nhược, hay đuổi dân tộc đó ra khỏi một vùng lãnh thổ, (3) chủ thể gây ra là một chính quyền hay một quốc gia ở tại thực địa hay ở ngoài thực địa, (4) xem sự hiện hữu hay sự hùng mạnh của dân tộc đó là một mối đe dọa, (5) xảy ra khi dân tộc đó không có khả năng để tự bảo vệ, (6) chủ thể gây ra thường nhân danh một lý tưởng, một chủ nghĩa, một tín ngưỡng, hay một sự tự vệ, (7) chủ thể gây ra thấy không có ai ở bên ngoài thực sự có khả năng can thiệp vào, (8) sự diệt chủng xảy ra trong một thời gian dài, không phải giết hàng loạt trong một vài lần, (9) sự diệt chủng không chừa một ai, dù đàn bà hay trẻ em [2].

Trong quá khứ ta thấy có khoảng 6 triệu người Do Thái bị Đức Quốc Xã sát hại từ 1933-1945, khoảng 1 triệu người Tutsi bị sát hại trong năm 1994 ở Rwanda bởi chính quyền người Hutu, khoảng 1.5 triệu người Armedian bị sát hại dưới tay người Thổ Nhĩ Kỳ từ 1915-1923, khoảng 1.5 triệu người Cam Bốt dưới tay Pol Pot từ 1975-1979, hơn 1 triệu người Ái Nhĩ Lan chết đói 1846-1852 mà nguời Anh gián tiếp để cho xảy ra, nhiều triệu thổ dân ở Mỹ Châu bị chết vì bệnh đậu mùa (smallpox) do người Âu Châu đem sang cùng sự tàn sát người Inca và người Aztecs, chính quyền Úc từ 1909 đến thập niên 1970s chủ trương tiêu diệt thổ dân bằng cách bắt cóc trẻ sơ sinh của họ,...[3].

Việt Nam là nạn nhân của tiến trình này qua cả ngàn năm lịch sử, nó giảm tốc khi Việt Nam giành được độc lập, nhưng tăng tốc trở lại khi phong trào cộng sản thắng thế với quốc tế vô sản, và càng thảm não hơn khi Đông Âu và Liên Sô sụp đổ, CSVN lệ thuộc vào CS Trung Quốc nhiều hơn để tồn tại, mà Hội Nghị Thành Đô 1990 và hai thập niên sau đó là đỉnh điểm của sự thần phục.

Trung Quốc từ ngàn năm, do địa chính trị chéo ngoe thất thế, hoặc chỉ thu mình ở trung nguyên hay chỉ có thể tiến nam để bành trướng, nên xem VN là cái gai cần phải nhổ cho trống đường, cả bộ lẫn thủy. TQ xem sự hùng mạnh của VN là một mối đe dọa, cản bước TQ trong việc chế ngự Đông Nam Á với khoảng trên 600 triệu dân, với tài nguyên Biển Đông và đường vào Ấn Độ Dương để tiếng đến Trung Đông và Phi Châu.

Nhưng tiêu diệt dân tộc VN thì rất khó mà ngàn năm lịch sử đã chứng minh. Vậy thì diệt chủng bằng một tiến trình từ từ và đa dạng là giải pháp mà họ có thể làm được, vừa hiệu quả vừa không gây ồn ào để dư luận thế giới quan tâm.

Ở Hội Nghị Geneva 1954, trong các cuộc đàm phán giữa các bên, TQ với thủ tướng Chu Ân Lai luôn thúc ép phía Việt Nam chia đôi đất nước [4]. Nhà sử học Nayan Chanda nhận xét: “Trung Quốc ủng hộ sự tồn tại của hai Việt Nam và nói chung mong muốn có một đa quốc gia tại biên giới của nó..."[5].

Trong Chiến Tranh VN, TQ cung cấp súng đạn cho Miền Bắc xâm lăng Miền Nam, muốn cho huynh đệ tương tàn, TQ còn cho cả 170,000 quân TQ vào trấn giữ Miền Bắc để CSVN dốc toàn lực lượng xâm lăng Miền Nam [6]. Một VN yếu và tan nát là một dạng của tiến trình tiêu diệt một dân tộc.

Khi Miền Bắc chiếm được Miền Nam năm 1975, những ngày trước khi MN sụp đổ, TQ không muốn có một VN thống nhất mà muốn tiếp tục duy trì hai thực thể, họ đã liên lạc với Tòa Đại Sứ Pháp và với phía ông Dương Văn Minh trong ý định này, nhưng đã không thực hiện được vì biến cố xảy ra quá nhanh và ông DVM đi về hướng người em ruột của ông là Dương Thanh Nhựt (Mười Ty - [7] phía CSVN, đang ngã hẳn về Liên Sô. Sử gia Dương Trung Quốc đồng ý với đánh giá của truyền thông quốc tế lúc bấy giờ là TQ muốn "đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng". Ông nêu bật là, bất chấp sự chọc gậy bánh xe của TQ, CSVN năm 1975 đã thống nhất đất nước. Phản ứng sau đó của TQ là xúi giục lực lượng Khmer Đỏ của Pol Pot mở cuộc chiến tranh biên giới phía Tây Nam và xua quân đánh vào vùng biên giới phía Bắc VN năm 1979 [8].

Để tiêu diệt một dân tộc, TQ sử dụng một tiến trình lâu dài và đa dạng: từ chia đôi đất nước, cung cấp súng đạn cho huynh đệ tương tàn, thừa cơ hội Hoa Kỳ rút quân để chiếm Hoàng Sa, thừa cơ hội CSVN chơi vơi trước sự suy tàn của Liên Sô và Đông Âu để chiếm Trường Sa, lợi dụng lúc CSVN sẽ té nếu không có họ chống lưng để tung ra đường lưỡi bò, xây đảo, chiếm thêm ngư trường, đưa thêm giàn khoan vào vùng đặc quyền kinh tế của VN hay vùng chồng lấn ở vịnh Bắc Bộ, xâm nhập nóc nhà VN qua việc khai thác bauxite, nơi có vị trí chiến lược và xả rác bùn đỏ, chiếm các khu rừng đầu nguồn, khống chế nước sông Mekong gây nhiễm mặn cái nôi nông phẩm và hủy diệt tôm cá, núp sau Đài Loan xây dựng nhà máy thép Formosa Vũng Áng, nơi có vị trí yết hầu dễ cắt VN cả bộ lẫn thuỷ với chỉ khoảng 40 cây số đến Lào và 320 cây số đến căn cứ hải quân Du Lâm của TQ, làm nhiễm độc biển đưa chất độc vào hệ thống dây chuyền thực phẩm tàn phá sức sống dân tộc nhiều thế hệ về sau, nhập vào VN các thực phẩm và hóa chất độc hại, xây các nhà máy không an toàn gây ô nhiễm không khí hay nguồn nước từ Bắc đến Nam như nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân, Bình Thuận hồi tháng 4/2015 [9], xây các phố Tàu khắp các tỉnh thành.

TQ từng lấy cớ mượn đường vào đánh Chiêm Thành đời nhà Trần để xâm lăng VN. Ngày nay việc mượn đường được thể hiện dưới hình thức đầu tư kinh tế. Thâm hụt thương mại với TQ năm 2015 là khoảng 35 tỷ đôla, số tiền khổng lồ này mà TQ móc được từ VN mỗi năm giúp TQ mượn đường vào VN bằng chi phí của VN [10].

VN đất hẹp dân đông, mật độ dân số được coi là quá cao, khoảng 270 người cho một cây số vuông, gấp 7 lần so với tiêu chuẩn [11] thế giới. Cho nên để dọn con đường mòn tiến nam, họ vừa cho dân TQ vào sống xôi đậu chiếm các vị thế thượng phong, vừa hủy hoại môi trường để bào mòn sức sống, đuổi người Việt đi nơi khác. Các khu phố Tàu nở ra từ sau Hội Nghị Thành Đô ở các tỉnh như Bắc Ninh, Quảng Ninh, Bình Dương... [12] càng ngày càng mọc lên nhiều hơn.

Đảng CSVN lại không quan tâm gì đến môi trường, trong khi TQ đang dùng nó để tiêu diệt một dân tộc. Các nước như Đức, Áo, Bỷ, Ý, Thuỵ Điển, Thuỵ Sĩ và cả Phi Luật Tân đang chủ trường giảm thiểu và loại bỏ hẳn điện hạt nhân. Các quốc gia khác như Hoa Kỳ, Tây Ban Nha đang cắt xuống dần các nhà máy [13]. Trong khi đó thì VN lại hồ hởi xây dựng ở Ninh Thuận. Nếu tai nạn xảy ra thì sức tàn phá môi trường sẽ vô cùng khủng khiếp. Rất nhiều các chuyên gia điện hạt nhân bên trong và bên ngoài VN hết sức lo lắng và lên tiếng báo động, nhưng CSVN bỏ ngoài tai vì xây dựng hàng tỷ đôla thì tiền bôi trơn tham nhũng sẽ khổng lồ cho họ [14]. VN có bờ biển dài và vô cùng xinh đẹp, các nhà máy như Formosa hay điện hạt nhân sẽ lấy đi món quà thiên nhiên quý giá của dân tộc.

Các nước theo chế độ cộng sản có một điểm chung là xem rẽ sự sống của người dân trong nước. Họ xem dân là con vật để thí nghiệm trong việc họ thay Thượng Đế để cơ cấu lại xã hội con người (social engineering). Coi dân như cái đinh con ốc trong bộ máy cơ khí, có thể ném bỏ một cách vô cảm (expendable), hoàn toàn không có nhân vị. Chủ nghĩa cộng sản với ý niệm "đạo đức cách mạng" mà Lê Nin cổ xuý, dạy cán bộ phải biết xem rẽ đạo đức mà các tôn giáo lớn của nhân loại xiển dương để làm bất cứ điều gì có lợi cho đảng. Sự bạo tàn từ đó mà ra! Não trạng này ngày nay cũng còn di truyền sang hậu CS của chế độ Putin [15]. CSVN là đàn em của cộng sản Liên Sô và Trung Quốc cho nên cũng không ngoại lệ. Sự kiện cá chết và môi trường sống bị tàn phá đã phơi bày rõ nét điều này.

Các nước theo chế độ cộng sản có một điểm chung thứ hai là "khôn nhà dại chợ", hà hiếp và giết hại dân mình nhưng sợ ngoại bang, nhất là những ngoại bang có sức mạnh quân sự hay kinh tế. Lợi dụng tâm lý "dại chợ" này của CSVN mà TQ đã và đang xây hàng rào khóa các cửa biển của VN, khóa từ các nhà máy dọc bờ cho đến những chuỗi đảo ngoài khơi, khóa từ dưới nước lên đến trên không trung, biến VN thành con đường mòn Mao Trạch Đông ven biển để họ tiến nam.

Hiện tượng cá chết xuất hiện từ ngày 4/4 nhưng tứ trụ đều lặng thinh vô trách nhiệm. Mãi đến 22/4 TBT Nguyễn Phú Trọng mới đến Hà Tĩnh, nhưng không phải để hỏi thăm dân việc cá chết hay lo lắng môi trường mà để kiểm tra mô hình sản xuất nông nghiệp và tiến độ Dự án Formosa [16]. CTN Trần Đại Quang thì chẳng thèm thăm dân của 4 tỉnh bị nạn, hôm 29/4 vào Đà Nẵng phát biểu "Tôi cũng rất ủng hộ có chính sách đặc thù cho thành phố, có chính sách đặc thù thì Đà Nẵng mới bứt phá đi lên được, nếu không có là rất khó." Sự vô trách nhiệm cùng câu nói này cho thấy chế độ đã quá hư hỏng, chỉ nơi nào có ngoại lệ, có chính sách đặc thù như Đà Nẵng thì mới phát triển được [17].

Ông Chu Xuân Phàm, Giám đốc đối ngoại Công ty Formosa Hà Tĩnh hôm 25/4 trên kênh truyền hình VTC14 nói rằng "Nhiều khi mình không được cả hai thì mình phải lựa chọn. Tôi muốn bắt cá, bắt tôm hay là tôi muốn xây một cái nhà máy thép hiện đại" [18]. Câu nói tuy nghe rất sốc, nhưng có vẻ không phải nói với dân mà là nhờ truyền thông chuyển qua cho Đảng, vì trong quá trình thành lập, Formosa không làm việc với dân mà làm việc với Đảng CSVN, dân hoàn toàn bị gạt ra bên lề. Tiền Formosa bôi trơn trám miệng thì lãnh đạo Đảng đã ăn và đã chọn nhà máy, vì vậy Đảng "khôn nhà dại chợ" nên biết phải làm gì để bảo vệ Formosa vì công ty có yếu tố nước ngoài.

Để tiêu diệt một dân tộc nó "là một tiến trình, không phải một sự kiện" như GS Sheri Rosenberg quan sát. Tiến trình này TQ lâu nay thực hiện cho dân tộc Việt Nam. Nó lâu dài và đa dạng, được tăng tốc bởi chế độ chính trị của nước nạn nhân. Chế độ khóa tay bịt miệng người dân, không cho đất nước có sức mạnh dân tộc, hai đảng cộng sản đàn anh và đàn em rù rì rủ rỉ với nhau trong bóng tối. Nó biến VN trước tiên là bãi rác, kế đến là con đường mòn nam tiến. Nó bào mòn sức sống của dân tộc và tàn phá một đất đước xinh đẹp mà thiên nhiên ban bố. Lối thoát là đâu? - Nó nằm trong sự thông minh và dũng cảm của dân tộc ta, cho dù đã một lần uống phải bùa mê thuốc lú của chủ nghĩa cộng sản nên còn dật dờ cảnh trí. Lịch sử ngàn năm đã chứng minh, sức sống của dân ta mãnh liệt, dân tộc này không để bị tiêu diệt mà sẽ tỉnh thức để vùng lên.


_____________________________________

Chú thích:

Đất nước mình ngộ quá phải không anh? trả lời cô giáo Trần Thị Lam

Luật sư Đào Tăng Dực (Danlambao) - Nếu chúng ta hóa giải cơn lạnh ý thức hệ giáo điều, nhổ răng và móng vuốt của quái thú định chế hóa cực đoan, thì với bàn tay và khối óc được tôi luyện qua chiều dài nhiều thiên niên kỷ, dân tộc Việt sẽ hồi sinh. Với sự dập tắt tuyệt đối ý thức hệ giáo điều Mác Lê, với sự cáo chung của đảng CSVN như một định chế thoái hóa và lỗi thời, hằng triệu triệu đóa hoa tư tưởng tuyệt vời sẽ vươn lên từ lòng văn hóa hơn 4000 năm của dân tộc và đất nước chúng ta chắc chắn sẽ đạt được nhanh chóng chiều cao thực sự của mình, trong cộng đồng nhân loại văn minh.

*

I. Dẫn Nhập:

Bài thơ của cô giáo Trần Thị Lam được cho là bài thơ gây chấn động trên mạng lưới toàn cầu và có tiềm năng làm rung chuyển chế độ. Công an CSVN đã phải câu lưu và thẩm vấn cô, nhưng chưa dám truy tố hình sự vì sợ hãi phản ứng của nhân dân và công luận thế giới.

Dân tộc Việt có một nền văn hóa sâu dày hơn 4000 năm lịch sử trong đó tiềm tàng những tình tự đậm đà và tư tưởng uyên thâm, giúp dân tộc vượt qua những cơn ba đào của lịch sử. 

Mặc dầu suốt 7 thập niên liên tục, người CSVN đã ra sức hủy diệt nền văn hóa này và thay thế trước hết bằng ý thức hệ giáo điều Mác Lê duy vật (Marxist dogmatic ideological materialism) và sau đó bằng chủ nghĩa duy lợi trần truồng (naked utilitarianism), nhưng những cố gắng của họ chỉ là vô vọng.

Những dòng nhạc của thế hệ trẻ như Việt Khang và nhất là bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh?” của cô giáo Trần Thị Lam chứng minh hùng hồn rằng, nền văn hóa ngàn đời của dân tộc vẫn luân lưu mạnh mẽ trong tâm thức của toàn dân và khi mùa xuân dân chủ khởi động, thì vươn lên như những đóa hoa sen, từ chốn bùn nhơ nhớp xã hội chủ nghĩa, đem lại hương thơm và tô điểm sắc màu cho tiến trình dân chủ hóa đất nước. 

Tuy nhiên, bài thơ đầy cảm xúc này không những khẳng định tình trạng tồn vong mong manh và nghiêm trọng của đất nước mà còn nêu ra những vấn nạn cần giải đáp. Trước khi thảo luận vấn đề và đưa ra giải đáp, chúng ta lắng lòng thưởng thức bài thơ như sau:

Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh?

Đất nước mình ngộ quá phải không anh?
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi...

Đất nước mình lạ quá phải không anh?
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay...

Đất nước mình buồn quá phải không anh?
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa...

Đất nước mình thương quá phải không anh?
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu...

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh?
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu...

II. Phân Tích:

Khi chúng ta phân tích bài thơ này, chúng ta sẽ có những nhận định như sau:

Bốn chương đầu trên hình thức là những câu hỏi, nhưng một cách mặc thị (implicit) là những khẳng định (affirmations) về tình trạng bi thương của đất nước dưới chế độ CSVN. 

Chẳng hạn tuy có 4 ngàn năm văn hiến mà vẫn cam chịu nhục nhằn trước bất công từ bạo quyền, những tượng đài tôn sùng cá nhân hoang phí trong khi khinh bỉ mạng người, guồng máy thống trị tham ô và vô trách nhiệm đưa đến cái chết thê thảm của môi trường thiên nhiên, và nợ công chồng chất ngập đầu các thế hệ hiện tại lẫn tương lai.

Chương cuối cùng chỉ có 4 câu thơ nhưng hàm chứa 2 câu hỏi quan trọng:

1. Một câu hỏi mặc thị (implicit): Lý do vì đâu đất nước nên nông nỗi này?

2. Câu hỏi minh thị (explicit): Đất nước rồi sẽ về đâu anh?

Sau cùng thi sĩ tha thiết kêu gọi “Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu?”

Như một người công dân có trách nhiệm, tôi xin đáp ứng lời kêu gọi ấy và trả lời như sau.

III. Giải thích nguyên nhân:

Theo quan điểm của tôi, nguyên nhân gây ra tai họa cho đất nước rất nhiều, nhưng tựu trung có 2 tai họa lớn lao nhất:

Một là ngọc gió độc giáo điều ý thức hệ (ideological dogmatism) và

Hai là hiện tượng quái thú định chế hóa cực đoan (extreme institutionalization).

Đây là những ý niệm tương đối trừu tượng, nhưng thảm họa chúng gây ra cho dân tộc vô cùng hiện thực và chúng ta cần tìm hiểu (investigate), nhận diện (identify) và dứt khoát loại bỏ ra khỏi nền văn hóa, tâm thức và hiến pháp của dân tộc trong tương lai.

1. Ý thức hệ giáo điều:

Trước hết khái niệm “giáo điều ý thức hệ” (ideological dogmatism), hoặc “ý thức hệ giáo điều” (dogmatic ideology) không đơn giản và nhiều người, kể cả tôi, đã tốn nhiều giấy mực để viết về khái niệm này. Tuy nhiên, trong phạm vi hôm nay, tôi xin mạn phép đơn giản hóa, dùng văn xuôi và một số hình ảnh vẽ lên một bức tranh ý niệm hầu chuyên chở đến độc giả.

Nếu chúng ta coi dân tộc Việt Nam như một thực tại thì chúng ta có thể mườn tượng thực tại đó như một dòng sông tư tưởng và tình tự (a river of thoughts and feelings) luân lưu từ thủa bình minh của lịch sử cho đến bây giờ và vươn tới tương lai. Đó là một thực tại vô cùng sinh động bao gồm 2 yếu tính. Một là “hằng” và hai là “chuyển”. “Hằng” là có một bản sắc riêng biệt bất biến làm cho chúng ta nhận diện rõ đây là dân tộc Việt chứ không phải một dân tộc khác. “Chuyển” là luôn thay đổi, từng phút, từng giây, như ý nghĩa chuyển dịch của dịch lý hay trong thuyết tiến hóa của Darwin.

Những tư tưởng và tình tự trong dòng sông thực tại có thể ví như các loài thủy tộc, các giọt nước li ti, các loài thủy sản, rong rêu và muôn triệu vi sinh nương tựa vào dòng sông để sinh tồn và hài hòa phát triển.

Thế nào là ý thức hệ giáo điều?

Ý thức hệ giáo điều có thể được định nghĩa như một cấu trúc trí năng (an intellectual construct) giam hãm tư tưởng con người vào một khung sườn cố định và tước đi sự sống cũng như tính sáng tạo của tư tưởng tự do. Lịch sử loài người đã từng trải qua rất nhiều ý thức hệ giáo điều, nhưng hiện đại nhất của nhân loại ngày hôm nay là các ý thức hệ Mác- Lê và Hồi Giáo Cực Đoan.

Các ý thức hệ giáo điều này có thể ví như những cơn lạnh cực kỳ lớn lao, trùm lên dòng sông thực tại của những dân tộc dưới vòng kiềm tỏa của chúng, biến toàn thể dòng sông và những sự sống trong dòng sông thành băng tuyết. Tuy dưới mắt của một đệ tam nhân, hình ảnh của dòng sông, các loài thủy tộc và thủy sản vẫn còn, nhưng dòng sông đã mất sự sống chân thực. 

Các xã hội dưới sự khống chế của các ý thức hệ giáo điều như Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam hôm nay đều bi đát như thế.

2. Thế nào là “tiến trình định chế hóa cực đoan”?

Vì tính trọng yếu của ý niệm này, cá nhân tôi đã viết khá nhiều về nó. Tuy nhiên trong phạm vị của bài này, tôi xin tóm lược như sau:

Định chế hóa cực đoan là một tiến trình xã hội học, có công năng biến một tổ chức bình thường thuộc nhà nước (the state) hoặc xã hội dân sự (civil society), trở thành một con quái thú, có khả năng khống chế và ăn tươi nuốt sống cả nhà nước lẫn xã hội dân sự.

Tính hỗ tương giữa các ý thức hệ và các định chế cực đoan vô cùng chặc chẽ vì lý do đơn giản là một hệ tư tưởng luôn cần một cấu trúc có tổ chức để quảng bá và thực thi quan điểm của mình. Hệ tư tưởng càng giáo điều thì tổ chức càng dễ trở thành nạn nhân của tiến trình định chế hóa cực đoan.

Hậu quả là những định chế thuộc xã hội dân sự (những chính đảng như các đảng cộng sản, những định chế tôn giáo...) hoặc thuộc nhà nước như (quân đội hoặc cảnh sát công an...) đều có thể và đã trở thành mồi ngon của tiến trình định chế hóa cực đoan, nắm quyền lực độc tài, trở nên những ông ngáo ộp thực sự, ăn tươi nuốt sống không thương tiếc những công dân cá thể trong xã hội dân sự, và đập vỡ tan tành lý tưởng dân chủ. Những chính thể cộng sản toàn trị và độc tài Hồi Giáo cực đoan đến từ các định chế thuộc xã hội dân sự, trong khi các chế độ quân phiệt hoặc công an trị đến từ các định chế nhà nước.

Khi một tổ chức đã trở thành nạn nhân của tiến trình định chế hóa cực đoan thì sẽ phát sinh các đường nét nổi bật sau đây:

a. Tổ chức sẽ mất đi mục đích ban đầu mới thành lập và mục tiêu duy nhất bây giờ là trường tồn mãi mãi bất chấp lẽ sống nguyên thủy của nó

b. Tổ chức sẽ truy tìm và bám víu quyền lực độc tôn

c. Tổ chức sẽ tận diệt tất cả mọi thực thể cạnh tranh với mình trong hiện tại hoặc trong tương lai mà không hề thương tiếc.

Đảng CSVN cũng như tất cả các đảng cộng sản từ Âu sang Á, từ trước đến giờ, cùng với các đảng Đức Quốc Xã và Phát Xít độc tài, đều là những con quái thú, hậu quả của tiến trình định chế hóa cực đoan và ăn tươi nuốt sống nhà nước lẫn xã hội dân sự.

Nhân dân Việt Nam bất hạnh lớn lao vì hoàn cảnh lịch sử đã biến dân tộc thành nạn nhân gần một thế kỷ của cơn lạnh vĩ đại ý thức hệ giáo điều Mác Lê và con quái thú định chế cực đoan mà đảng CSVN là hiện thân trung thực.

IV. Phương pháp luận:

Câu hỏi chúng ta phải trả lời là:

Làm thế nào để hóa giải ý thức hệ giáo điều Mác Lê và vô hiệu hóa con quái thú đảng CSVN như một định chế? 

1. Làm sao hóa giải ý thức hệ giáo điều Mác Lê:

Muốn hóa giải ý thức hệ này, chúng ta cần một quan điểm đấu tranh nghiêm chỉnh?

Theo thiển ý của tôi, đó là một quan điểm chính trị bao gồm 3 yếu tố then chốt của các nền dân chủ đương đại. Đó là quan điểm dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên.

Một quan điểm đấu tranh nghiêm chỉnh có thể ví như một mặt trời dân chủ, mang các yếu tính ấm áp, ôn hòa sưởi ấm lại dòng sông. Mặt trời dân chủ sẽ làm tan băng giá, hồi sinh các loài thủy tộc và thủy sản. Nhất là mặt trời dân chủ sẽ không bao giờ biến thành một ngọn lửa hận thù cực lớn, đun sôi cả dòng sông, giết chết các loài thủy tộc và những sự sống khác, trong cơn cuồng say cách mạng.

Chính vì thế, một quan điểm đấu tranh nghiêm chỉnh luôn hàm chứa yếu tố bao dung và tránh mọi khuynh hướng cực đoan. Theo quan điểm của tôi, mọi người Việt Nam, bất kể quan điểm chính trị, kể cả người cộng sản, trong lịch sử cân kim của dân tộc, đều là nạn nhân của lịch sử và của những xung đột ý thức hệ phát xuất từ đầu óc méo mó của các tư tưởng gia phương Tây, không liên hệ gì đến nền văn hóa truyền thống của Việt Tộc cả. 

Một quan điểm đấu tranh nghiêm chỉnh sẽ như một mặt trời ấm áp, ôn hòa, bao dung, soi sáng và sưởi ấm cho dòng sông thực tại, bình đẳng và không phân biệt. 

Một chân lý chúng ta cần khắc ghi là, tất cả mọi lý thuyết của trí năng, mọi hệ thống tư tưởng hoặc ý thức hệ, dù cao siêu và phức tạp bao nhiêu, cũng có lúc phải diệt vong vì không còn phù hợp với thực tại khách quan. 

Tuy nhiên những điều vô cùng đơn giản mà các tôn giáo lớn chủ trương như từ bi và trí tuệ của nhà Phật, hoặc lòng bác ái và vị tha của Thiên Chúa Giáo, sẽ trường tồn với thời gian.

Các chính quyền căn cứ trên Ý Thức Hệ Mác- Lê và Hồi Giáo Cực Đoan đã và sẽ bị hủy diệt vì chỉ biết chủ trương sắt máu và hận thù.

Một quan điểm đấu tranh nghiêm chỉnh vì thế cũng phải học hỏi từ các tôn giáo lớn của nhân loại. 

Mặt trời dân chủ không phải chỉ có công năng xây dựng những định chế chính trị phục vụ cho con người cá thể và một trật tự xã hội tốt đẹp hơn, mà cũng phải là mặt trời của từ bi, trí tuệ, bác ái vị tha và bình đẳng không phân biệt. 

2. Làm sao kiểm soát hoặc giới hạn tiến trình định chế hóa?

Như thế, tiến trình định chế hóa, đặc biệt định chế hóa cực đoan, nhất là khi lấy nguồn cảm hứng từ một ý thức hệ quá khích, khơi mào cho những nguy hiểm tột cùng đối với con người cá thể và lý tưởng dân chủ. Chúng ta có thể làm gì để kiểm soát tiến trình này?

Trước hết chúng ta phải tìm hiểu các nguyên nhân của tiến trình định chế hóa. 

Theo nhận xét của tôi, các nguyên nhân là:

1. Sự hiện hữu của một cấu trúc quyền lực tập trung
2. Sự hiện hữu và hoặc hứa hẹn các quyền lợi vật chất
3. Sự hiện hữu và hoặc hứa hẹn các quyền lợi tinh thần
4. Sự vắng bóng một hệ thống kiểm soát và đối trọng.

Tôi mạn phép nêu danh một vài tổ chức đã kinh qua tiến trình định chế hóa cực đoan như Giáo Hội Công Giáo thời Trung Cổ dưới sự lãnh đạo của các Đức Giáo Hoàng “không thể sai lầm”; những giai cấp quan lại Nho Giáo ngày xưa tại Trung Quốc, Đại Hàn, Nhật Bản và Việt Nam như những định chế tối cao, thống trị nhà nước và xã hội dân sự và đôi khi chính các quân vương chí tôn cũng phải kiêng nể; những đảng cộng sản Liên Xô cũ, Bắc Hàn hiện nay, Trung Quốc và Việt Nam dưới ảnh hưởng của ý niệm tập trung dân chủ của Lê Nin; Ủy Ban Hiền Tài (Assembly of experts) của giới lãnh đạo tại Iran dưới quyền một Siêu Lãnh Tụ nhân danh Thượng Đế chân chính và duy nhất; Nhà Nước Hồi Giáo ISIL dưới sự lãnh đạo của một Đấng Quyền Uy Tối Cao (Supreme Khalif) đại diện cho Thiên Chúa trên trái đất và toàn thể nhân loại phải quy phục; Giới quân phiệt tại Miến Điện và Thái Lan dưới sự điều hướng của các tướng lãnh với một cấu trúc lãnh đạo quân sự tập trung; và đây chỉ là một số tiêu biểu.

Tuy nhiên, tự cổ chí kim, không có hiện tượng định chế hóa nào khủng khiếp bằng hệ thống giai cấp của Ấn Độ Giáo, giam hãm tâm linh con người vào những khung sườn giai cấp cứng nhắc, khởi đầu từ kiếp này nhưng vươn tới các kiếp sau, từ hiện thực đến những cấp bực siêu hình, gieo rắc muôn vàn thống khổ, bất công, làm tàn phế dân tộc Ấn Độ, vốn dĩ là một dân tộc vĩ đại, suốt nhiều ngàn năm cho đến bây giờ. 

Hầu giới hạn hoặc kiểm soát tiến trình định chế hóa cực đoan các tổ chức trong nhà nước và xã hội dân sự, những biện pháp sau đây cần phải được nhân dân áp dụng:

i. Nếu có thể, mọi cấu trúc quyền lực nên phân quyền. Nhận xét tổng quát của tôi là các định chế tôn giáo và những cấu trúc quyền lực độc tài dễ bị định chế hóa hơn các các cấu trúc quyền lực thế tục và dân chủ. Trong trường hợp quân đội và cảnh sát, thì mọi sĩ quan đều phải thề trung thành với các chính quyền dân sự do dân bầu lên và bộ luật hình sự sẽ khắc ghi những hình phạt nặng nhất cho tội lật đổ một chính quyền được dân bầu lên một cách dân chủ.

ii. Nếu có thể, nên có sự công nhận nguyên tắc kiểm soát và đối trọng Checks and balances) hầu một tổ chức luôn có nhiều thực thể cạnh tranh và không bao giờ nắm giữ quyền lực hay ảnh hưởng trong bất cứ một phương diện nào. Một sự cân bằng đúng mức giữa nhà nước và xã hội dân sự sẽ có lợi đến mức độ là các tổ chức trong xã hội dân sự sẽ giám sát sự thi hành trách nhiệm của các cơ chế chính quyền (một tổ chức truyền thông tư nhân phê bình một cấp bộ của chính quyền) hoặc một cơ quan chính phủ phán xét về những khiếu nại từ khách hàng của một thực thể thương nghiệp lớn (chẳng hạn như một giám sát viên ngân hàng) là những ví dụ bình thường.

iii. Tuy nhiên một trong những phương thức đầy tiềm năng nhất hầu kiểm soát tiến trình định chế hóa cực đoan, theo quan điểm của tôi, là bảo đảm rằng hệ thống dân chủ của chúng ta phải tuyệt đối đa nguyên. 

iv. Sau cùng, chúng ta phải tranh đấu để được công nhận trong hiến pháp vị trí của các công dân cá thể như là cứu cánh tối thượng và chung quyết của mọi quá trình xã hội và chính trị. Cả xã hội dân sự lẫn nhà nước, kể cả những tổ chức và định chế liên hệ, cũng chỉ là những công cụ phục vụ cho công dân cá thể. Tương quan giữa hai thực thể là tương quan giữa những chủ nhân (công dân cá thể) và kẻ phục vụ (xã hội dân sự, nhà nước và mọi định chế liên hệ) và khi một định chế (bất kể bản chất hoặc vị thế kể cả những định chế tôn giáo thánh thiện nhất) không còn khả năng phục vụ cho công dân cá thể, định chế đó phải bị triệt tiêu và không còn hiện hữu.

Lý do đơn giản bởi vì tất cả mọi định chế chỉ là những ý niệm trừu tương hoặc những sáng tạo của trí năng con người. Chúng cùng một đẳng cấp nhưng không cao đẹp bằng những ý niệm trừu tượng khác như quốc gia, tổ quốc, lòng yêu nước hay nhân loại. Chúng không hiện hữu bên ngoài tâm thức con người và như thế chúng không thể ưu thắng những công dân cá thể. Họ là những con người bằng xương bằng thịt, có thể cảm thấy hạnh phúc hoặc khổ đau, có thể sở hữu tài sản hoặc bị tước đoạt tài sản, có thể cảm nhận lòng từ bi, bác ái, cái đẹp, sự hận thù và nhục nhằn và toàn bộ những tình cảm nhân sinh. Các nhà độc tài rất thiện nghệ trong nghệ thuật dương cao ngọn cờ các ý niệm trừu tượng, như đảng CSVN, Giáo Hội Công Giáo Hoàn Vũ, lý tưởng con người quân tử của giai cấp Khổng Mạnh, Đế Chế thứ ba của Đức Quốc Xã, lòng yêu nước, vân vân và vân vân, và đòi hỏi sự hy sinh vô điều kiện và vâng lời tuyệt đối từ các công dân cá thể. Tác động công nhận trong hiến pháp vị trí tối thượng của công dân cá thể sẽ vô hiệu hóa tất cả mọi âm mưu thống trị những công dân cá thể này.

V. Kết luận:

Nếu chúng ta hóa giải cơn lạnh ý thức hệ giáo điều, nhổ răng và móng vuốt của quái thú định chế hóa cực đoan, thì với bàn tay và khối óc được tôi luyện qua chiều dài nhiều thiên niên kỷ, dân tộc Việt sẽ hồi sinh.

Với sự dập tắt tuyệt đối ý thức hệ giáo điều Mác Lê, với sự cáo chung của đảng CSVN như một định chế thoái hóa và lỗi thời, hằng triệu triệu đóa hoa tư tưởng tuyệt vời sẽ vươn lên từ lòng văn hóa hơn 4000 năm của dân tộc và đất nước chúng ta chắc chắn sẽ đạt được nhanh chóng chiều cao thực sự của mình, trong cộng đồng nhân loại văn minh.


Thiên thần và ác quỷ

Có một thuở đất trời xoay đảo ngược
Khi thiên thần đành thúc thủ quỷ ma
Đàn quái vật súc sinh, lũ gian tà
Quyết tâm đem con người vào u ám


Vào ngày ấy, tháng tư, trời ảm đạm
Lũ âm binh giày xéo đất mẹ thiêng
Ôi hoang tàn nhà cửa đổ ngả nghiêng
Người ngơ ngáo, khóc bế bồng chạy giặc

Giáo mác nhọn, lưỡi lê dài sáng quắc
Lũ đười ươi hò hét chém giết người
Thịt rơi, thây ngã đổ, văng máu tươi
Người gục ngã, chúng còn moi gan ruột

Bầy quỷ đỏ nhe răng giương nanh vuốt
Múa đinh ba, vung giáo mác lưỡi lê
Đoàn thiên binh bị vây bủa bốn bề
Tuy cô thế vẫn oai hùng chống chỏi

Nhưng mãnh hổ chống sao đàn chó đói
Bao hồn thiêng lìa xác trở về Trời
Những thiên binh thoát được cảnh máu rơi
Đành nuốt lệ trong nỗi niềm uất hận

Bầy quỷ đỏ hát mừng bài thắng trận
Đem mật đường sai khiến đám dân lành
Dùng mác lê tra tấn những đầu xanh
Quyết tâm biến con người thành nô lệ

Thời gian đã trôi qua vài thế hệ
Lũ đười ươi thống trị khắp tinh cầu
Đất mẹ thiêng tan nát, nay còn đâu?
Giờ chỉ là vùng hỏa lò địa ngục

Bờ biển đau, nước lờ đờ vẩn đục
Sông cạn nguồn, vang tiếng nấc tỉ tê
Cây mất thân, nức nở khóc ê chề
Vùng đất cỗi, ngập tràn màu phế thải

Có những kẻ với trí cùn lực bại
Làm nô tì hầu hạ đám quỷ ma
Để được lê kiếp sống chút xa hoa
Xây cung điện cho đười ươi nhảy múa

Khi loài thú vui vầy trong nhung lụa
Biết bao người căm hận vẫn đợi chờ
Đoàn thiên binh nung nấu một giấc mơ
Vẫn đêm ngày dặn dò đàn con cháu

Chớ vinh danh mác lê mang màu máu
Hãy nhớ đời ngày thiên hận tháng tư
Thượng đế ghi, lời dạy dỗ thiên thư
Ngày thiên hận cho quỷ tà ra mặt

Hỡi nhân loại chớ quay đầu nhắm mắt
Đã đến thời cùng đứng dậy hét vang
Nắm tay nhau tiếng quát của vinh quang
Hãy đứng lên. Đoàn thiên thần trở lại.

April 29, 2016, California, USA

© 2016 Cao-Đắc Tuấn

99 chữ V về vẹm!


Trần Thị Hải Ý (Danlambao) - Vừa vất va vất vưởng vào, võ vàng vêu vao vẹo vọ. Vì vậy, vấn vít vắt va vắt vẻo vểnh vai vênh váo vúc vắc vây vo võ vẽ véo von viển vông vung vít, vội vàng vi vu vẫy vùng vồ vập vơ váo vơ vét veo veo, vung vinh vung vẩy vác về vừa vờ vịt vòng vo, vằn vèo vần vè vá víu vân vân và vân vân, vớt vát với vạn vẽ vời vu vơ vặt vãnh vô vị vớ va vớ vẩn về vụ việc vét vơ: Vẹm vẩu vốn vẫn vậy! Vâng, vĩnh viễn, vĩnh viễn! 

(Cảm khái từ tranh Babui, 30/4/2016)

Chống Mỹ cứu... Formosa

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - “Đi mô rồi cụng (cũng) nhớ về Hà Tịnh” là chuyện đương nhiên của Cu Tèo, huống chi Hà Tịnh đang gặp nạn Formosa hoành hành, Cu Tèo lại càng nhớ. Nhớ nhất là 10 cô gái Đồng Lộc đã bị chết vì bom Mỹ, rồi bổng dưng muốn khóc vì thương các cô đồng hương Hà Tịnh ấy đã phải chết oan chết uổng.

Hôm nay là cuối Tháng Tư Cá Chết trắng biển Miền Trung, trong khi Cắt Mạng đang rầm rộ chuẩn mỹ ăn mừng Ngày 4V-Day tức ngày Phỏng được hai hòn Miền Nam “hoành tráng” thế kia, mà Cu Tèo lại cả gan đi chọc vào ổ DLV, cũng chỉ vì tôn trọng sự thật. Cu Tèo thực lòng không muốn làm phiền DLV trong ngày đại vui ơi là vui bốn lần V-Day này của người anh em, nhưng không thể làm khác được.

Mười cô gái Đồng Lộc (và có thể là hàng trăm ngàn thanh niên nam nữ VN khác) đã chết vì bom Mỹ là chuyện thật; nhưng mục đích của việc Mỹ thả bom xuống Ngã Ba Đồng Lộc mà mười cô ấy cứ thấm nhuần lời bác dạy là do “Đế quốc Mỹ xâm lược Miền Nam, phá hoại Miền Bắc”, là không đúng sự thật.

Sự thật là Miền Nam đang sống yên ổn, thanh bình và không có bóng dáng anh “bộ đội cụ Oa Sinh Tơn” nào cả thì bị Miền Bắc xua quân đánh, dưới danh xưng Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, chính thức là năm 1960 nhưng trước đó đã giết lai rai cán bộ thôn ấp của chính quyền Miền Nam.

Cuộc xâm lăng này đã được Hồ Chí Minh chuẩn bị từ 1954 bằng cách không thi hành đúng đắn việc tập kết ra Bắc toàn bộ lực lượng CS như Hiệp Định Genève đòi hỏi, đã gài cán bộ ở lại Miền Nam và chôn dấu vũ khí tại chỗ chờ ngày “đồng khởi”.

Quân đội Mỹ đến Miền Nam năm 1964, sau quân Bắc Việt những 4 năm, để giúp đồng minh của mình trong khối Tư Bản, cũng giống như quân Nga và Tàu vào Bắc Việt giúp “nước anh em” CS. Chỉ khác ở chỗ: Mỹ giúp Miền Nam tự vệ, còn Nga, Tàu giúp Miền Bắc xâm lăng. Và Mỹ bỏ bom ở Ngã ba Đồng Lộc không nhằm phá hoại Miền Bắc mà chỉ để chặn đường chuyển quân và vũ khí vào Nam. Sự thật, diễn theo bác Cả Lú, rõ ràng là như thế chứ còn gì nữa.

Miền Bắc, chính danh là nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (VNDCCH), “tự nhiên như người hà nội” xua quân đánh Miền Nam khi ấy là quốc gia Việt Nam Cộng hòa (VNCH) trước. Bốn năm sau, quân Mỹ mới nhảy vào cứu nguy phe ta.

Sự có mặt của người Mỹ đã “tạo cơ hội” cho ngoài ấy dậy lên cái tên nổi như cồn, hửi thơm phức là “Chống Mỹ Cứu Nước” mà thực chất của cuộc chiến tranh xâm lược nước VNCH là “Ta đánh Miền Nam là đánh cho ông Liên Xô, đánh cho ông Trung Quốc”. Thôi thì “dĩ hòa vi quý”, âm bỏ làm dương (chín bỏ làm mười), ngoài ấy nằng nặc hô “chống Mỹ cứu nước”, thì cứ nghe như vậy đi, cho nó phẻ khỏi mang tội “phản động, chống phá tổ cuốc, nhân dân”.

Nhưng cái khoản để giải phóng Miền Nam khỏi nghèo đói do áp bức bóc lột của Tư Bản thì sau 41 năm, ai giải phóng ai, bên nào mới là bên được giải phóng, thì tất đã rõ, người nhỏ như con thỏ cũng biết; trí ngu như con cù lần cũng hay rồi, “... khổ lắm, nói mãi”

Nếu được thế đã “mừng”. Đàng này Cắt Mạng thừa thắng xông lên, “chỉ biết chạy theo lợi nhuận” còn nhanh, mạnh, vững chắc hơn gấp bội bọn “Tư sản Ngụy” mà bác Đỗ Mười đã có công đánh triệt, cào bằng xuống ngang tầm với phường khố rách áo ôm sau 25 năm xây dựng thàng công CNXH trên đất Bắc. 

Chính quyền Ngụy chưa hề cho nước ngoài thuê một tấc đất, một tấc rừng, trái lại Cắt Mạng cắt đất cắt rừng cắt bờ biển cho thuê búa xua, cho thuê lâu dài, cho thuê “đại trà”, chưa nói đến những thứ “tình cho không biếu không” như biển đảo hay thác thiếc này nọ; “cho không biếu không” không bằng miệng, mà bằng công hàm đàng hoàng hẳn hoi!

Một trong vô số đất nhà nước ta “for rent/ cho thuê” cho “Tư bản bóc lột” nước ngoài là Vũng Áng, thuộc huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh, một vùng đất rộng 33 triệu mét vuông trong thời gian 70 năm. Đó là công ty Formosa của “Tư bản bóc lột” Đài Loan.

Lường trước hậu quả tai hại của môi trường cũng như sự thiệt hại trực tiếp đến bản thân như nghề nghiệp, nơi sinh sống bao đời nay, đồng bào Vũng Áng đã phản đối vụ “For rent” này, nhưng đành phải “chấp nhận đau thương”, gần 3000 gia đình thuộc 9 xã của huyện Kỳ Anh(*) phải khăn gói quả mướp ra đi vì đó là “chủ trương lớn của đảng”, Đảng muốn Thép mà dân thì muốn cá.

Đảng đang ăn thép, mắc nghẹn thép nên cá chết mặc cá. Cá chết trắng biển như giải khăn sô vắt dọc bờ biển Miền Trung, người cũng đã chết, mà nguyên nhân ai cũng nghĩ là do Formosa Vũng Áng xả chất độc xuống biển. Trong khi cả nước đang sôi sục hướng về Miền Trung và lo cho tương lai đất nước, thi người lãnh đạo tối cao của Việt Nam đi tham quan Vũng Áng, không hề mở miệng lấy một lời, Quốc hội với những nửa nghìn đảng biểu cũng đều câm như hến. Dân cả nước la làng lên, Đảng cũng bày đặt họp báo, nhưng không cho báo chí hỏi, vì “Hỏi như vậy là gây tổn hại cho đất nước”. Đất nước ở đây là đất nước gắn liền với XHCN của “đảng ta” trong đó có ngài Thứ trưởng Bộ Tài Nguyên- Môi Trường tên Võ Tuấn Nhân.

Nghĩ mà thương cho 10 cô gái Đồng Lộc. Nếu Cắt Mạng để cho Tư Bản Tàu Đài Loan nó vào Vũng Áng làm ăn sớm hơn thì các cô đâu phải chết oan vì “chống Mỹ cứu nước”. Hay là Cắt Mạng đã bắt các cô chống Mỹ để cứu Đài, Formosa.

Ghi chú: