Thứ Tư, 30 tháng 3, 2016

Trung cộng - Cả một đất nước đang nổi loạn

James Griffiths (CNN) - Nguyễn Trọng Dân (Danlambao) lược dịch - Tầng lớp lao động công nhân thợ thuyền đã đóng góp đáng kể cho sự phát triển kinh tế tại Trung Cộng. Thế mà nay, nhà cầm quyền Cộng sản rêu rao là do giai cấp công nhân lãnh đạo đang lo lắng coi họ như là một lực lượng đang đe dọa đến an ninh chính trị - và dĩ nhiên, sự lo lắng này không phải là vô cớ hay thiếu cơ sở.

Bản án dành cho tám công nhân biểu tình đã được tòa án Nhân Dân của Đảng Cộng sản Trung Quốc tuyên bố.

Các công nhân, mỗi người bị kềm kẹp bởi hai người lính cùng với lực lượng cảnh sát dày đặt đằng sau lưng, lẳng lặng đứng nghe bản án của chính quyền do giai cấp công nhân lãnh đạo kết án họ, mỗi người từ sáu đến tám tháng tù.

Tội của họ là gì? - Biểu tình phản đối đi làm không được trả lương!

Cảnh tượng tại tòa án đúng là trò hề vạch mặt bản chất Cộng sản giả dối của cái gọi là chính quyền của giai cấp công nhân. 

Hàng trăm người đổ tràn ra các quảng trường bùng binh kêu gọi "đả đảo bọn tham quan tư bản đỏ" và kêu gọi mọi người ủng hộ đòi lại công bằng cho những công nhân đã phải đi làm không được trả lương này trong lúc bọn công tố viên của đảng Cộng sản đang tuyên án một cách bất công phi lý với lý do tuyên truyền hết sức hổn xược bố láo được loan tải trên truyền thông báo chí do đảng Cộng sản độc quyền kiểm soát là các phạm nhân này cần phải được quản chế để "giáo dục về luật pháp". 

Và đây chỉ là một vụ điển hình xảy ra ở tỉnh Tứ Xuyên vào tháng Ba năm nay mà thôi nhưng đã cho thấy một thực trạng đen tối không lối thoát của giai cấp công nhân sống trong một chế độ Cộng sản - vốn được mang tiếng là do giai cấp công nhân lãnh đạo, trước tình hình kinh tế ngày một sa sút của xứ sở này.

Sau đây là tổng số vụ đình công của công nhân tại Trung Cộng năm 2015- tài liệu do tổ chức China Labor Bullertin cung cấp:


Trung Quốc - Cả một đất nước đang nổi loạn

Cũng theo tổ chức China Labor Bulletin (CLB) có trụ sở tại Hồng Kông chuyên lo về đấu tranh đòi quyền lợi cho công nhân Trung Quốc, từ năm 2011 đến năm 2013, chỉ có 1200 cuộc đình công thế nhưng chỉ năm 2014 mà thôi, tổng số cuộc đình công đã vọt lên 1300 vụ!

Bước vào năm 2015, con số các vụ đình công vọt lên gấp đôi với 2700 vụ - mỗi ngày có hơn một vụ đình công tại Quảng Đông. Chiều hướng bùng phát gia tăng này đã không dừng lại mà còn tiếp diễn qua năm đến nay - 2016.

Bản đồ các cuộc đình công trình bày ở trên cho thấy gần như không có một quận hạt nào của Trung Quốc mà không có xảy ra biểu tình bởi các công nhân, một thực tế trái ngược với hình ảnh một Trung Hoa ổn định và phát triển mà Trung Cộng tuyên truyền trên truyền thông trước thế giới.

CLB loan báo như sau: “Vấn đề cốt lõi của tình trạng đen tối nêu trên là do các hãng xưởng đã không tuân thủ đúng các nguyên tắc căn bản của luật lao động, trong đó có việc trả lương đúng kỳ và thực thi bảo đảm quyền lợi của công nhân theo đòi hỏi của luật pháp; ngoài ra, giới chức tại địa phương đã hoàn toàn nhắm mắt làm ngơ trước những sai phạm này càng làm cho tình hình thêm tồi tệ.”

Cũng theo CLB, trước tình trạng bùng phát đình công khắp nơi, Bắc Kinh đang chuẩn bị đối phó bằng cách thu hẹp các đại công ty quốc doanh của mình, bắt đầu bằng việc sa thải một triệu tám công nhân viên từ ngành luyện kim sắt thép và ngành khai thác than.

Bắc Kinh đã loan báo trên truyền thông sẽ ráng dành ra 15,4 tỷ Mỹ kim cho trợ cấp thất nghiệp trong hai năm tới đây.

Trong lúc đình công tại các hãng xưởng do ngoại quốc làm chủ được tường trình rõ ràng, chẳng hạn như cuộc đình công tại hãng Apple với hơn 10 ngàn công nhân tham gia tại Dongguan vào tháng Chín năm 2014, hầu hết tất cả các cuộc đình công khác (tại các xưởng quốc doanh) điều bị giấu nhẹm bưng bít mà chỉ được tiết lộ bởi các tổ chức không chính phủ liên quan đến nhân quyền.

Bất mãn về việc thiếu chi trả lương bổng cũng như tình trạng bóc lột nhân công thậm tệ đã dẫn đến bạo loạn.

Vào tháng Giêng năm nay, theo loan báo từ các viên chức tỉnh Ningxia, một công nhân đã đốt một chiếc xe buýt làm 17 người thiệt mạng để đòi lương.

Thời điểm chín mùi:

Vào năm 2010, cuộc đình công của công nhân tại phân xưởng lắp ráp của hãng Honda ở Nanhai đã báo hiệu cho thời điểm chín mùi của cao trào đấu tranh đòi bình đẳng lao động cho giới công nhân thợ thuyền Trung Quốc - lần đầu tiên các công nhân trẻ đã thành công khi vùng lên đòi hỏi công bằng cho quyền lợi của lao động tại Trung Quốc, theo nhận định của Eli Friedman, tác giả của cuốn sách "Insurgency Trap: Labor Politics in Postsocialist China."

Toàn bộ hệ thống lắp ráp dây chuyền của hãng đột nhiên bị đình trệ khi người công nhân 23 tuổi tên là Tan Guocheng đã bấm vào nút "khẩn cấp" dùng để báo có tai nạn hay có sự cố để các công nhân rời khỏi phân xưởng trong an toàn và đồng thời liên tục hô to trong hệ thống điện đàm nội bộ phân xưởng: "Đả đảo tiền lương bóc lột! Đã đảo tiền lương bóc lột!" 

Bận đồ đồng phục dành cho nhân công với cái nón hiệu Honda, vài chục công nhân rồi đến cả trăm công nhân bỏ đi ra sân bên ngoài công xưởng, vừa la khẩu hiệu phản đối bóc lột vừa hát những bài hát kêu gọi lòng tự hào dân tộc.

Cuộc biểu tình kéo dài được 19 ngày và được hầu hết các công nhân làm việc tại nơi này tham gia khiến nhân viên chính phủ hết đường đàn áp buộc phải áp lực lên hãng Honda làm theo yêu cầu của giới thợ thuyền để xoa dịu tình thế - thật là một chiến thắng hiếm thấy nhưng quan trọng cho giới thợ thuyền lao động Trung Quốc đang sống trong lòng xã hội độc tài cộng sản tàn bạo sẵn sàng đàn áp biểu tình đình công bằng vũ lực.

Mọi người điều thấy rõ mức thiệt hại về sản xuất gây ra bởi cuộc đình công đối với hãng Honda nhưng chưa ai được rõ mức độ cải thiện lương bổng mà Honda thỏa thuận để đi đến chấm dứt cuộc đình công.

Đình công tiếp tục tăng tại Trung Cộng:


Friedman còn cho biết thêm: "Đã có biết bao nhiêu cuộc biểu tình vào mùa hè năm ngoái đòi tăng lương, và trong một vài cuộc biểu tình, công đoàn tự lập đã được hình thành."

Giới phân tích cho rằng công đoàn tự lấp đã được hình thành bất chấp sự kiểm soát chặt chẽ của Liên Hội Thương Mại Trung Quốc, có tên là All-China Federation of Trade Unions hay AFCTU, kiểm soát toàn bộ lực lượng công nhân tại Trung Cộng, một lực lượng công nhân lớn nhất thế giới.

Thành lập vào năm 1925 bởi Cộng đảng Trung Quốc, AFCTU nhanh chóng trở thành công đoàn quốc doanh đại diện và kiểm soát mọi hoạt động của toàn bộ lực lượng công nhân Trung Cộng cũng như là cơ quan quyết định đề ra tiều chuẩn quyền lợi cho công nhân Trung Quốc.

Mọi công đoàn tự lập chính đáng của công nhân ngoài sự kiểm soát của AFCTU điều coi là phạm pháp và có ý định chống lại Nhà nước

Giám đốc thông tin của CLB, ông Geoff Crothall cho rằng: "Công đoàn quốc doanh AFCTU chẳng thể nào là công đoàn thật sự của công nhân!"

Ngoại trừ một vài trường hợp hy hữu, công nhân hoàn toàn không được bầu chọn người đại diện của mình trong Công đoàn quốc doanh AFCTU và tệ nạn hối lộ, lợi dụng quyền chức xảy ra như cơm bữa trong công đoàn quốc doanh này.

Ông Crothall còn cho biết là "hầu hết các công chức Nhà nước trong công đoàn quốc doanh AFCTU chẳng biết gì về cách thức tổ chức công đoàn cũng như hoàn cảnh bóc lột thực tế đang diễn ra tại các hãng xưởng."

Crothall khẳng định như sau: "Các công chức công đoàn quốc doanh AFCTU chỉ ngắm nghía đến đặc quyền đặc lợi có được từ chức vụ của họ mà thôi!" 

ACFTU cũng giữ thái độ im lặng không phản ứng trước bài viết này!

Lần đầu tiên, công đoàn quốc doanh ACFTU gần đây đã chỉ định một công nhân không đảng tịch làm phó chủ tịch như cố gắng sơn phết nỗ lực đại diện cho người lao động từ Nhà nước.

Đình công sẽ gia tăng mạnh hơn nữa trong thời gian sắp tới:

Nếu năm 2015 được cho là năm kinh tế suy thoái và bộc phát đình công thì những năm tới đây, tình trạng đình công còn bộc phát mạnh hơn nữa, khi mà Bắc Kinh thực hiện quyết định sa thải cả triệu nhân công.

Hãng tin Reuter thừa nhận trên link http://www.reuters.com/article/us-china-economy-layoffs-exclusive-idUSKCN0W33DS là cả triệu công nhân sẽ bị nhà nước sa thải nhằm cắt giảm nợ công sẽ là một cuộc điều chỉnh quy mô nhất kể từ thập niên 1990, mà trong đó, chính phủ sẽ phải chi trả 11, 2 tỷ Mỹ kim trợ cấp cho gần 28 triệu công nhân thất nghiệp.

Tổn phí của sự sa thải hàng loạt cũng là lý do khiến các viên chức bóp méo luật lệ luật lao động đang hiện hành tại Trung Cộng. 

Trong kỳ họp Quốc Hội hàng năm vào tháng Ba, Bộ Trưởng Tài chính Trung Cộng là Lou Jiwei, một nhân vật chủ trương cứng rắn thu hẹp quyền lợi lao động, đã (láo lếu) tuyên bố đạo luật lao động hiện nay của Trung Cộng không công bằng, có quá nhiều điều khoản thiên vị cho người lao động gây khó khăn cho các nhà đầu tư ngoại quốc mở công xưởng để giải quyết tình trạng thất nghiệp.

Tên bộ trưởng này (ngụy biện) tuyên bố như sau và được đăng lại trên hãng thông tấn quốc doanh Xinhua của Trung Cộng: "Luật lệ lao động hiện nay khiến ban quản trị công ty rất khó khăn khi sa thải một công nhân lười biếng" (!)

Cũng vào tháng Hai năm nay, Bộ Trưởng Lao động và An-sinh Xã-hội, Yin Weimin cũng (láo lếu) cho rằng "đạo luật lao động hiện nay quá cứng ngắt về quy định lương bổng và tạo ra chi phí quá cao về lao động cho những nhà đầu tư" (!) Ông Bộ Trưởng này đã không cho bàn luận hỏi han gì thêm sau khi tuyên bố như vậy.

(Ghi chú: Tại sao đảng viên Cộng sản lại đi bênh vực cho bóc lột thế!)

Tại Benxi, trung tâm kỹ nghệ của tỉnh Lao Ninh, mọi người đã cảm nhận được sự u ám của sa thải và thất nghiệp. Công ty sắt thép quốc doanh tại nơi này đã cắt giảm lương bổng một cách tàn nhẫn để đối phó trước sự suy thoái nhu cầu sắt thép trên thị trường thế giới (link http://money.cnn.com/2016/03/11/news/economy/china-rust-belt-benxi-beijing/)

Một công nhân thừa nhận anh đã bị sa thải khỏi biên chế và được mướn lại đi làm trả lương theo ngày tức là làm ngày nào trả lương ngày đó nên mất hết mọi phúc lợi lao động từ y tế đến giờ nghĩ phép.

Người công nhân giấu tên này thừa nhận "Tôi không còn lựa chọn nào khác mà phải cắn răng đi làm chịu đựng bất công để có tiền mà nuôi con cái."

Tại sao các Tổ Chức Không Chính Phủ viết tắt là NGOs (Non- Government Organizations) lại bị mang vạ?

Chính phủ Cộng sản đổ lỗi "sự nổi dậy của công nhân thợ thuyền là do các tổ chức dân sự thỉnh nguyện nằm ngoài sự kiểm soát của Cộng đảng - gọi tắt là NGOs xúi giục mặc dù tổng số các nhóm này rât ít ỏi trên toàn lãnh thổ Trung Quốc!"- Theo lời kể của ông Manfred Elfstrom, nhà nghiên thuộc viện nghiên cứu Cornell, đang quan sát nghiên cứu về cao trào phản kháng của công nhân Trung Quốc hiện nay.

Các nhóm công đoàn tự phát hiếm hoi ở Trung Cộng đã bị chủ tịch Tập Cận Bình dẹp tan khi ông bố ráp các nhóm NGOs. Theo như loan báo Ủy Ban Giám Sát của Quốc Hội Hoa Kỳ tại Trung Cộng với tên tiếng Anh là "the U.S. Congressional-Executive Commission on China" hay còn gọi tắt là CECC, thì vào tháng 12 năm ngoái, hơn 18 tổ chức công đoàn độc lập ở tỉnh Quảng Đông đã bị bắt giữ cũng như tra tấn để gây sợ hãi trong giới công nhân. 

Elfstrom nói thêm: "các nhóm NGOs đang bị bắt bớ gắt gao trong thời gian gần đây. Vào thập niên trước, ít ra cũng có một vài nhóm gởi người đi học các lớp về cách thức tổ chức các hội nhóm phi chính phủ - nay thì không có nhóm nào cả."

Nhiều nhóm NGO bị tê liệt không thể hoạt động, phải thường xuyên co cụm để sẵn sàng lánh nạn khi có bắt bớ. Wu Guijun, nguyên là một công nhân và nay đang hoạt đông tranh đấu cho sự bình đẳng của công nhân ở Shenzhen hiểu rõ những hiểm nguy mà minh phải đối diện.

Vào tháng Năm năm 2013, Wu, vì đã giúp đỡ cho 200 công nhân biểu tình phản đối xí nghiệp di dời đi nơi khác, người đàn ông 43 tuổi tốt bụng với mái tóc ngắn sáng sủa này đã bị giam giữ hơn cả năm với tội danh là "kêu gọi tụ tập "quần chúng" làm tắt nghẻn giao thông" cho đến ngày ông được thả.

Sử dụng số tiền dành dụm khoảng 11,350 đô la, ông Wu thành lập một tổ chức gọi là "Xin Gong Yi" mà chỉ có mỗi ông là thành viên chuyên đi cứu giúp các công nhân về luật pháp để quyền lợi của họ không bị chà đạp.

Không màn bị bắt bớ tù đày, ông Wu nói khó khăn lớn nhất của ông là tìm sự hỗ trợ về tài chánh để tổ chức ông có thể hoạt động ở phạm vi rộng lớn hơn. Ông Wu cho biết: "Tổ chức của tôi chỉ có một mình tôi và các người tình nguyện tốt bụng, không có tài chánh, chúng tôi không thể mướn thêm người để hoạt động."

Các tổ chức phi chính phủ tại Trung Cộng muốn yên ổn hoạt động và vận động hậu thuẫn tài chánh từ thế giới phải “ăn công ký” hay thông đồng hối lộ các viên chức chính phủ- theo nhận định của một tổ chức thỉnh nguyện phi chính phủ có tên là "The International Center for Not-for-profit Law". Tổ chức này chuyên giúp đỡ hổ trợ về luật pháp cho các hoạt động cải thiện xã hội dân-sự.

Mặc dù đạo luật "Phúc Lợi Xã Hội " được ban hành và có hiệu lực vào tháng Chín, có ghi rõ bãi bỏ mọi cấm đoán các hoạt động gây quỹ cho từ thiện, thế nhưng vẫn chưa ai rõ là các công đoàn tự lập để giúp đỡ công nhân sẽ được phép hoạt động và sự hỗ trợ về tài chánh của thế giới cho những tổ chức công đoàn công đoàn công nhân tự lập vẫn còn hiệu lực cho đến bây giờ.

Bộ Trưởng Bộ Xã Hội không đưa ra câu trả lời rõ rệt khi được hỏi đạo luật mới này ảnh hưởng đến hoạt động của các công đoàn công nhân tự lập như thế nào.

Nỗi lo lắng về bạo loạn đình công sẽ dẫn đến cách mạng tại Trung Quốc:

Maya Wang, một người gốc Hoa nghiên cứu làm việc cho Human Rights Watch khẳng định: "Nhờ vào sự kiểm soát thông tin chặt chẽ của Cộng đảng cầm quyền mà giai cấp công nhân bần cùng không nhận ra họ không phải là những người duy nhất chịu bất công trong xã hội"

Bà Wang cho biết tiếp: “Giai cấp công nhân Trung Cộng hiện chưa nhận ra sự bất công mà họ chịu đựng là hiện trạng suy thoái của cả một hệ thống chính trị chứ không phải chỉ là bất công sai trái cục bộ riêng rẽ.”

Theo bà Wang, cũng là vì vậy mà những cuộc đình công của công nhân hiện nay - Xin trích: "chưa đủ sức lôi cuốn các tầng lớp nhân dân nghèo khó khác huởng ứng tham gia để tạo nên một sự đổi thay chính trị thật sự."

"Mấu chốt căn bản nhất để né tránh khả năng cách mạng thay đổi chính trị xảy ra là làm thế nào để các cuộc biểu tình của công nhân không thể liên kết với nhau"- ông Friedman thừa nhận.

Trong lúc phản kháng chính trị trổi lên rầm rộ ở Tây Tạng, Hồng Kông hay ở Xiniang được cả thế giới biết đến thì theo ông Friedman, "phản kháng của công nhân trong lòng xã hội Trung Quốc mới thật sự đáng lo ngại đến an ninh chính trị." 

Friedman còn khẳng định: "Trung Cộng thật sự lo lắng giai cấp công nhân sẽ vùng lên làm cách mạng."

Nỗi lo sợ này của Trung Cộng không phải là vô lý khi mà vào tháng Ba, công nhân làm việc ở mỏ than thuộc tỉnh Hắc Long Giang đã xuống đường để phản đối kế hoạch của nhà nước sa thải hơn một trăm ngàn công nhân viên chức thuộc công ty quốc doanh khai thác quặng mỏ có tên là Longmay Mining Group buộc Bí thư Lu Hao phải hủy bỏ kế hoạch sa thải này.

Quyết định bãi bỏ kế hoạch sa thải của Lu Hao làm xấu hổ cho nhà cầm quyền vì Lu Hao trước đó đã định đem kế họach sa thải một trăm ngàn công nhân tại Longmay Mining Group này như là thí điểm để nâng bi chính sách tái cấu trúc kinh tế quốc doanh của chủ tịch Tập Cận Bình để rồi sẽ dẫn đến sa thải hàng triệu công nhân trong tương lai gần.

Trước áp lực của công nhân biểu tình, Lu Hao buộc phải hứa hẹn hỗ trợ tài chánh, thanh toán tiền lương chưa trả còn thiếu của công nhân Và đồng thời, Lu Hao buộc phải chỉ trích giới quản lý của công ty Longmay Mining Group đã che giấu sự thật để nhằm xoa dịu tình thế trước mắt.

Lu Hao lúng túng biện minh ấm ớ cho qua phà rằng: "Tôi biết là công ty có mắc nợ lương đối với những người công nhân làm việc bên ngoài hầm mỏ nhưng tôi đã không biết là những thợ mõ cũng bị công ty thiếu lương. Tôi hoàn toàn sai về điều này."

Longmay Mining Group đã im lặng như hến.

Bà Wang nói: "Bắc Kinh lo sốt vó vì sự nhận thức sức mạnh chính trị của giai cấp công nhân nếu có sẽ tạo ra một lực lượng đối kháng kinh khiếp cho sự an ninh chính trị của Bắc Kinh". Bà Wang nhận xét thêm: "nếu chúng ta nhìn vào đối tượng đàn áp của Trung Cộng thì sẽ thấy ngay sự đàn áp được ưu tiên đặt lên nhưng lực lượng xã hội có đủ khả năng làm nguy hại đến sự cầm quyền của Cộng đảng và buộc chính quyền phải thay đổi để thích ứng."

Friedman thì cho rằng nổi ám ảnh có chính biến cách mạng từ công nhân của Bắc Kinh là do bởi nhìn về quá khứ với kinh nghiệm thương đau từ các chế độ Cộng Sản khác.

“Quyết định của Cộng Sản Ba Lan cho phép người lao động có tự do hơn để làm dịu tình hình sau khi hàng loạt các cuộc đình công lớn xảy ra năm 1980 đã dẫn đến vai trò và ảnh huởng chính trị ngày mỗi mạnh lên của Công Đoàn Đoàn Kết Ba Lan - một tổ chức đầu tiên không nằm dưới sự kiểm soát của Cộng sản trong khối Hiệp ước Warsaw - để rồi dẫn đến đổ vỡ tan tành sự độc quyền của Cộng đảng không những ở Ba Lan mà còn lan ra nhiều nước Cộng Sản khác.”

Friedman thừa nhận: "Công Đoàn Đoàn Kết đã đóng một vai trò then chốt trong việc chấm dứt sự độc quyền của Cộng Sản tại Ba Lan."

Ông Wu cảnh báo cho biết: "Mặc dù có thể xoa dịu được sự bực tức của công nhân mới thất nghiệp trong những năm 2000 bằng cách đưa ra chính sách tái định cư và hứa hẹn hổ trợ tìm kiếm việc làm trong khu vực tư nhân đang bùng nổ, thế nhưng nay chính quyền phải đối mặt với nhiều bất ổn căm phẩn từ công nhân ngày một mạnh hơn ở khắp mọi nơi."

Ông Wu nói: “Công nhân (ở Trung Quốc) rất ít hiểu biết về những quyền lợi mà họ có, nhưng mà ngày hôm nay, trước bóc lột và bất công chịu đựng bấy lâu, công nhân (ở Trung Quốc) chỉ có một ý nghĩ quyết tâm duy nhất là tìm đủ cách đấu tranh để đòi lại cho bằng được quyền lợi mà họ đã bị tước đoạt.”


Nguồn:


James Griffiths là một phóng viên chuyên làm các phóng sự cho hãng thông tấn CNN về các để tài khó nuốt như về Trung Cộng, về kiểm duyệt báo chí, về Bắc Hàn, an ninh mạng vân vân... Ông tham gia CNN vào giữa năm 2015 và hiện có mặt tại trụ sở CNN ở Hồng Kông. 

Lược dịch:

Thùng thủ cù lũ dương

Cù chính hiệu tay chơi binh xập xám
Chưa gặp thời nằm thúc thủ chờ sung
Giờ lộ diện nên dương oai diễu võ 
Mặt mốc lòi cái cù... lẵng "trọng-nô".

Lối về quê cũ


Tôi trở về thăm Quảng Trị
Đứng bên ni bờ sông Thạch Hản
Đếm lại nhịp chân đời tỵ nạn
Thương quê nghèo da diết lắm em ơi
Xa quá lắm rồi
Cổ Thành tơi bời khói súng
Máu thịt ngày nào loang vết giữa cồn sông
Trên “Đại lộ kinh hoàng”
Bà con tôi gánh gồng chạy tránh vùng giao chiến
Địch rót pháo chận đường
Xương máu đổ tang thương
Bao tháng năm xa xứ dặm trường
Tôi trở về thăm bước đi chao đảo
Đếm từng mảnh vụn quê hương
40 năm dưới tay một đảng láo lường
Để giặc lấy biển đảo, cắm chốt phố phường
Đạo đức suy tàn như con đường đi trơ đá
Vẫn gặp những người mang đôi dép Trị Thiên
Đội nón cối, tai bèo đốt Trường Sơn khói lửa
Hôm nay họ ăn trốc ngồi trên tha hồ cướp của
Quê tôi không có mưa rồng nắng lụa
Mỗi nụ cười ánh mắt nặng khổ đau
Đất của bể dâu
Cát cày sâu đầy sỏi đá
Quê tôi như rứa
Hạnh phúc nằm trong chợp mắt chiêm bao
Những lúc hứng gió Hạ Lào
Rít rát từng mảnh da thớ thịt
Những đêm đông mù mịt
Rét lạnh căm căm chiếu mền không đủ ấm
Sáng, chiều, trưa muối mè, cơm gạo hẩm
Bát chè xanh sâu đậm khổ cuộc đời
Bạn bè tôi ơi
Có những người ra đi biền biệt
Mang tâm tình thương tiếc tận hồn sâu
Tôi đứng nơi đây lồng lộng khói lam chiều
Tiếc nuối tuổi mặc áo học trò
Bắt bướm, ép lá thơm vào trang vở học
Nhớ những ngày miền Nam đong đầy Tự Do Dân Chủ
Quê tôi có những địa danh đi vào lịch sử
Đường về Ái Tử
Dốc ngược La Vang
Trạm dừng chân Tân Sở
Quê tôi có Hải Lăng hai mùa lúa
Hương Hóa, Gio Linh, Ba Lòng, Cam Lộ
Trung Lương, Mai Lĩnh, Triệu Phong
Quê tôi nghèo như lòng bàn tay tôi trắng
Tôi về đây nghe trái hồn nằng nặng
Nhớ những ngày xa xót cảnh phân ly
Những tiếng nói thầm thì
Đôi bạn cũ ngẩn ngơ tìm nhận mặt
Quảng Trị ơi mưa buồn lất phất
Tôi đếm lại từng đốt lóng tay những gì đã mất
Có những thanh niên chật vật xuất khẩu lao nô
Có những cô gái dại khờ
Mang tuổi thơ ra nước ngoài làm đĩ
Có những người nông dân sống bất đắc dĩ
Mất đất mất hết quyền làm người
Xã hội chủ nghĩa là cái chi chi
Lấy đất nước làm cuả riêng một đảng
Quảng Trị ơi! Quê hương mình ơi!
Đường về quê rưng lệ nhớ cả đời
Đảng có bạc vàng đô la làm nên núi
Xây lâu đài trên nổi khổ sinh linh
Điện ngọc cung đình
Đảng vươn lên dựng thành trì vua chúa
Đảng cha, đảng con nối nhau nhảy múa
Bà con tôi cơm độn khoai từng bữa
Từng lứa tuổi thơ ngây
Đi học qua sông phải trèo giây
Mẹ tự tử cầm tờ giấy nghèo trong tay cho con được sống
Quê hương ơi Việt Nam ơi đất trời lồng lộng
70 năm dưới họng súng đảng thế này
Phải đứng dậy làm chủ đi thôi
Đủ quá đi rồi. Không thể mãi làm kiếp bồi tôi giặc đỏ
Cộng sản về đây xây, phá, đạp đổ
Bán đứng từng thước đất, biển đảo quê hương
Tôi trở về thăm mang bao nỗi vấn vương
Nhìn giặc đảng nội xâm, ngoại xâm mọi miền đất nước

Viên Gạch 3. Phạm Quỳnh là bạn thân của Nguyễn Ái Quốc - 1945 PQ bị giết bởi HCM - Con của PQ viết: “Đảng Đã Cho Ta Sáng Mắt Sáng Lòng”

Nguyễn Hồn Việt (Danlambao) -  “Lịch sử như cái sân gạch - mỗi số phận người như 1 viên gạch - bọn quỷ như những hố bom, vết đạn - tôi là người đi san hố bom, bịt vết đạn và lựa gạch - Danlambao là ông chủ thầu xây dựng - ý kiến của các bạn như là xi là cát - chúng ta cố gắng cùng nhau đặng xây nên một cái sân lịch sử.”

***

(Tiếp theo bài Viên Gạch 1. Vì sao Cha, Mẹ và 2 Bác - 4 Trí thức nhà ông Bùi Tín bị chết cùng thời điểm 1947-1949? - Giải thích không chỉ Bùi Tín không biết Hồ như thế nào - Xin lỗi độc giả vì chưa viết Viên gạch 2 như đã hẹn, mà lại viết Viên gạch 3.)

***

“Đảng đã cho tôi sáng mắt sáng lòng Trước như tuổi thơ tôi nào biết đường Máu tôi đỏ và tim tôi yêu nước. Tôi chỉ biết là đêm tối mênh mông Đảng đã cho tôi sáng mắt sáng lòng Đảng ta ơi, cám ơn người dạy dỗ. Từ đây lòng tôi sướng vui đau khổ. Và tình yêu căm giận hóa lời ca Đảng cho tôi màu sắc nước non nhà Đảng của tôi ơn, người đã cho tôi sáng mắt sáng lòng...” (Đảng Đã Cho Ta Sáng Mắt Sáng Lòng).

“Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng, Lời Bác nay dành chiến thắng huy hoàng, Bao nhiêu năm đấu tranh giành trọn vẹn non sông, Bao nhiêu năm Dân chủ cộng hòa kháng chiến đã thành công, VIỆT NAM HỒ CHÍ MINH, VIỆT NAM HỒ CHÍ MINH, VIỆT NAM HỒ CHÍ MINH, VIỆT NAM HỒ CHÍ MINH…” (Như Có Bác Hồ Trong Ngày Vui Đại Thắng)

***

I. Phạm Quỳnh là bạn thân (biết rõ mặt) của Nguyễn Ái Quốc (NAQ)


1. Ăn cơm An Nam với... Nguyễn Ái Quốc

Juillet, 13, Jeudi: Ăn cơm An Nam với Phan Văn Trường và Nguyễn Ái Quốc ở nhà Trường (6 Rue des Gobelins)” Và: 

Juillet, 16, Dimanche: Ở nhà. Trường, Ái Quốc và Chuyền đến chơi.” 

Còn trên tạp chí Nam Phong khi đăng Pháp du hành trình nhật ký, ông cũng viết công khai: 

“Thứ năm, 13 tháng 7 năm 1922: (…) Chiều hôm nay, ăn cơm với mấy ông đồng bang ở bên này. Mấy ông này là tay chí sĩ, vào hạng bị hiềm nghi, nên bọn mình đến chơi không khỏi có trinh tử dò thám. Lúc ăn cơm trong nhà, chắc lũ đó đứng ngoài như rươi! Nhưng, họ cứ việc họ, mình cứ việc mình, có hề chi! Đã lâu không được ăn cơm ta, ăn ngon quá. Ăn cơm ta, nói tiếng ta, bàn chuyện ta, thật là vui vẻ, thỏa thích. Ăn no, uống say, cười cười nói nói... Mai là ngày hội kỷ niệm dân quốc... Anh em đi dạo chơi một lượt các phố đông cho biết cái cảnh ngày hội ở Paris thế nào.” 

Và:

“Chủ nhật, 16 tháng 7 năm 1922: Hôm nay, không đi đâu, ngồi hầm trong buồng viết mấy cái thư về nhà.

“Trưa, mấy ông chí sĩ cùng ăn cơm bữa trước lại chơi ở trọ, nói chuyện giờ lâu. Nghe nói các ông đi đâu cũng có bọn trinh tử theo sau, chắc bọn đó đã đứng ngoài cửa cả. Người đồng bang ở nơi khách địa, không thể không gặp nhau, gặp nhau không thể không nói chuyện nước nhà, lòng người ai chẳng thế, tưởng cũng chẳng là sự phi phạm gì.”11…” (1).

Bút tích nhật ký Phạm Quỳnh (1).

2. Ít nhất ông gặp và trò chuyện với Nguyễn Ái Quốc ba lần

“1922, Vi Văn Định là tuần phủ Phúc Yên. Cũng năm 1922 ấy, Phạm Quỳnh đi Pháp dự Hội chợ Đấu xảo Đông Dương tại Marseille, có tranh thủ lên Paris ba tháng. Tại đây, ít nhất ông gặp và trò chuyện với Nguyễn Ái Quốc ba lần. Một lần được Nguyễn Ái Quốc đích thân tổ chức “bữa cơm Bắc thết khách Bắc” ở nhà Phan Văn Trường, số 6 Rue Des Gobelins. Một lần tại khách sạn Monparnasse do Lê Thanh Cảnh và Trần Đức mời, cùng Phan Châu Trinh. Nguyễn Ái Quốc, Nguyễn Văn Vĩnh, Cao Văn Sến bàn việc nước, mỗi người trình bày chủ thuyết của mình. Ông còn nhờ các bạn bè người Pháp quen biết từ hồi họ còn ở Việt Nam, tìm được đường lên đến tận diễn đàn Viện Hàn Lâm Pháp. Phạm Quỳnh dõng dạc nói trước giới tinh hoa của nước Pháp là dân tộc Việt Nam không phải là một tờ giấy trắng mà ai muốn viết gì lên cũng được. Mà là một quyển sách cổ, đầy những chữ viết bằng một thứ mực không phai...” (2). 

3. Rất thân mật, như những người bạn, những người đồng chí

“Không phải chỉ có hai lần gặp gỡ như vậy, mà còn có một lần gặp gỡ nữa, quan trọng hơn. Đó là lần họp mặt do các ông Lê Thanh Cảnh và Trần Đức tổ chức vào một buổi chiều, dùng cơm tại khách sạn Montparnasse, Paris, gồm 11 người; trong đó có: Phan Chu Trinh, Nguyễn Ái Quốc, Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Vĩnh và Cao Văn Sến. Sau này, Lê Thanh Cảnh đã thuật lại cuộc họp mặt của “Năm nhân vật phi thường ngồi chung lại một bàn” trong hồi kí Rời mái tranh trường Quốc Học, bản thảo gửi đăng Đặc san số 5 của Hội Ái hữu Cựu học sinh Quốc Học.” (Tạp chí Xưa và Nay, 8/2006). Điều đó chứng tỏ từ năm 1922, Phạm Quỳnh 29 tuổi và Nguyễn Ái Quốc 32 tuổi, hai thanh niên Việt Nam yêu nước, xa nhà đã gặp nhau rất thân mật, như những người bạn, những người đồng chí.

Điều hôm nay chúng tôi muốn “khoe” với bạn đọc là hiện chúng tôi đã có trong tay cuốn nhật ký tròn 90 tuổi ấy (1922-2012), cũng do vợ chồng người con trai út của Phạm Quỳnh là Hỷ Nguyên và Phạm Tuân trao cho giữ gìn, như một “phần thưởng” cho việc chúng tôi đã cố gắng duy trì Blog PhamTon sống mạnh mẽ hơn ba năm nay (2009-2012).” (1).

II. Năm 1945 ông Phạm Quỳnh bị giết bởi Hồ Chí Minh

1. Ngày 23/8/1945 - “Ủy ban Khởi nghĩa Thuận Hóa mời Phạm Quỳnh ra làm việc” để rồi “đi không bao giờ trở lại”.

“Ngày 23 tháng 8 năm 1945,...

Cũng trong ngày 23, “Tôi (Phan Hàm sinh viên Trường Thanh niên Tiền tuyến Huế – NVK chú) nhận lệnh, nghiên cứu thì được biết thêm là trong nhà Phạm Quỳnh cũng như nhà Ngô Đình Khôi đều có rất nhiều súng ống. Vì vậy buổi sáng hôm ấy, anh Hồ [3] và tôi phải cải trang đi trinh sát địa hình trước. Kết quả chỉ biết đích xác nhà (biệt thự Hoa Đường), sân, còn trong nhà không rõ. Đến trưa ông Phan Tử Lăng[4] trực tiếp chỉ thị cho tôi: đến trại Bảo An binh, ông ta sẽ phối thuộc cho hai Tiểu đội lính Bảo An (một Tiểu đội do tôi chỉ huy, một Tiểu đội do anh Việt chỉ huy) để giúp vào việc đi bắt hai tên Việt gian đầu sỏ này. Ông ta còn nói thêm: “Bắt được rồi đem về lao Thừa Phủ, rồi báo xuống sân vận động Huế người ta biết, mở màn cuộc mít tinh”.

“Mệnh lệnh rất ngắn mà chúng tôi mang theo chỉ thấy nói “Ủy ban Khởi nghĩa Thuận Hóa mời Phạm Quỳnh ra làm việc”...”(3).

2. Chẳng thấy súng đạn đâu cả

“…Phần cuối tập tư liệu 10 trang do chính tay Thiếu tướng Phan Hàm viết ngày 8/11/1993 và Tuyên huấn Tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế nhận chiều 14/11/1993. Có chữ ký trên tên do Thiếu tướng viết.

“Tôi lục soát khắp nhà (Chúng tôi nhấn mạnh - N.V.K) chẳng thấy súng đạn đâu cả ngoài khẩu súng săn cỡ 12 ly của con trai ông ta và ít đạn săn. Con trai của ông ta là Phạm Khuê cũng đi dự mít tinh, ở nhà chỉ còn hai cô con gái là học sinh Trường Khải Định trước đây” (…) “Đây là ý kiến tôi muốn đóng góp với những bản tổng kết quân sự, Đảng, chính quyền của tỉnh nhà”[5].

“Chúng tôi đưa những người bị bắt về lao Thừa Phủ, sau đó giao cho anh Nguyễn Trung Lập[6] đưa họ đi khỏi thành phố Huế để tránh sự dòm ngó của người ngoài [7].” (3).

3. Ngày 23 - ngày 27 Hồ không có chỉ đạo gì?

“Trong khi đó, cũng ngày 23 “sáng, Hồ Chí Minh (rời Tân Trào từ ngày 22 để về Hà Nội) đi qua huyện Đa Phúc, Phú Yên (nay là Sóc Sơn, Hà Nội). Chiều, người qua sông Hồng ở bến Phúc Xá. Tối người đến nghỉ trong nhà ông Công Ngọc Kha ở làng Gạ (Phú Gia, huyện Từ Liêm)[8]”. Ngày 24 người nghỉ tại đây. “Sáng ngày 25, tại làng Gạ, Người nghe các đồng chí Võ Nguyên Giáp, Trần Đăng Ninh từ nội thành ra báo cáo8. “Chiều, người đi ô tô vào Hà Nội, dừng ở số nhà 35 phố Hàng Cân, lên gác tầng hai nhà số 48 phố Hàng Ngang”8. Ngày 26, Hồ Chí Minh triệu tập và chủ trì cuộc họp của Thường vụ Trung ương Đảng. Ngày 27, Người họp với Ủy ban Dân tộc Giải phóng, “đề nghị thi hành chính sách đoàn kết rộng rãi, thành lập Chính phủ thống nhất quốc gia bao gồm cả những đảng phái, những người có danh vọng”8” (3).

4. Ngày 28/8 - Hồ “đưa thư tôi mời cụ Phạm”?

“Ngày 28, Hồ Chí Minh đến làm việc tại nhà số 12 Ngô Quyền, dành thời gian soạn Tuyên ngôn độc lập. Được báo cáo là Trần Huy Liệu cùng phái đoàn đã vào Huế nhận ấn kiếm của Bảo Đại thoái vị, Bác nói với Hoàng Hữu Nam: “Chú tìm một người[9] thay chú vào Huế gặp Phạm Quỳnh đưa thư tôi mời cụ Phạm”[10].” ([10] Tư liệu của nhà văn Sơn Tùng gửi Nhạc sĩ Phạm Tuyên, 12/2008. Trong lúc đó, Phạm Quỳnh đã bị bắt mà Chủ tịch nước vẫn chưa biết (không được báo cáo). Bác viết thư chứ không đánh điện, có thể là một cử chỉ coi trọng người hiền tài.) (3).

Nhận xét: Có thật ngày 28/8 - Hồ “đưa thư tôi mời cụ Phạm”? Nếu đúng vậy thì tại sao thời điểm được cho là sớm nhất bọn Việt Minh đã bắn cụ Phạm Quỳnh là “Bảy ngày sau, tức mùng 6 hay 7 tháng 9 năm 1945... Có thể là “sau đó” Phạm Quỳnh bị bắn” (xem mục 6) thì cũng rất đủ để thư của Hồ cứu được cụ Phạm!

Chưa nói tới “Báo Quyết thắng, cơ quan tuyên truyền và tranh đấu của Việt minh Trung Bộ, số 11 ra ngày 9/12/1945, cho biết: “Cả ba tên Việt gian đại bợm …” (xem mục 7)

Hồ có cho bọn chúng cải chính ở bất kỳ một trang báo nào không? Rằng là chúng mày đã bắn oan “Người bạn thân thiết, người bạn lớn của tao rồi”?

Thật hài!

Không hề có chuyện ngày 28/8 – Hồ “đưa thư tôi mời cụ Phạm”!

Vậy tại sao lại có “[10] Tư liệu của nhà văn Sơn Tùng gửi Nhạc sĩ Phạm Tuyên, 12/2008…”? Chúng ta sẽ biết Sơn Tùng là ai? Một kẻ bị bệnh sọ não mất 81% sức khỏe thì là người thường hay kẻ điên? 

Ấy vậy mà “Nhạc sĩ Phạm Tuyên” vẫn tin, Ấy vậy mà hàng triệu dân Việt vẫn hăm hở đọc “Búp Sen Xanh”

Thật là đau khổ!

Bọn chúng viết láo rồi gắn tên một kẻ điên mà thôi!

Thật là đau khổ!

(Tôi sẽ có bài về Sơn Tùng - một kẻ điên sau).

Đoạn trích: “...Bác nói với Hoàng Hữu Nam: “Chú tìm một người[9] thay chú vào Huế gặp Phạm Quỳnh đưa thư tôi mời cụ Phạm”[10].” ([10] Tư liệu của nhà văn Sơn Tùng gửi Nhạc sĩ Phạm Tuyên, 12/2008. Trong lúc đó, Phạm Quỳnh đã bị bắt mà Chủ tịch nước vẫn chưa biết (không được báo cáo). Bác viết thư chứ không đánh điện, có thể là một cử chỉ coi trọng người hiền tài.” Có những nhân vật nào? Trừ Phạm Tuyên thì 2 người đã chết (Hồ chết 1969, Hoàng Hữu Nam “chết đuối trên sông lô” từ 1947 (Tôi sẽ có bài về câu chuyện này sau). Chỉ còn lại duy nhất một kẻ điên! Liệu có đáng để tin?

Thật là đau khổ!

5. “Bất tất nhiên”?

“Ngày 28, Pháp nhảy dù xuống Hiền Sĩ. Ngày 30, Trần Huy Liệu - nếu có tìm gặp Phạm Quỳnh cũng không được. Vì, có thể là những người lãnh đạo Ủy ban Khởi nghĩa cho biết là “có dấu hiệu Pháp liên lạc với Phạm Quỳnh” hoặc là Phạm Quỳnh bị bắt và đã giải đi xa rồi… Trần Huy Liệu chắc là có báo tin về Hà Nội, nên ngày 30 tháng 8 (ngày tiếp nhận thoái vị của Bảo Đại), Hoàng Hữu Nam đã thưa với Bác: “Ông Phạm Quỳnh đã bị bắt”[12] thì Bác đã nói ngay “Bất tất nhiên”[13].

Ngày 31, Vũ Đình Huỳnh đưa các cô Phạm Thị Giá, Phạm Thị Thức đến gặp Hồ Chủ tịch, báo tin cha mình (Phạm Quỳnh) đã bị bắt.” (3).

6. “Bị bắn vào ngày nào?”

“Bảy ngày sau, tức mùng 6 hay 7 tháng 9 năm 1945[14], theo Phan Hàm, Võ Quang Hồ, sau khi Giải phóng quân Huế được thành lập vào ngày 1/9 thì có tin tàu Pháp xuất hiện ở cửa bể Thuận An[15]. Võ Quang Hồ cùng một số chiến sĩ có vũ khí đi thuyền áp mạn tàu Pháp, leo lên tàu Pháp đưa thư của ta cho chúng. “Xem xong thư, tên Pháp ôn tồn nói: Mời các ông lên bờ trước, tôi cho tàu nhổ neo sát vào bờ, rồi dùng ca nô lên bờ sau. Khi thuyền của Võ Quang Hồ, Đoàn Huyên15 cặp bờ thì tàu Pháp nhổ neo, giương buồm, hướng biển khơi mà chạy [16]. Có thể là “sau đó” Phạm Quỳnh bị bắn, nhưng bị bắn vào ngày nào?”(3).

7. Bọn chúng tự lộ “bí mật” thừa nhận đã bắn cụ Phạm - Ngày 9/12/1945 mới thông báo!

“Báo Quyết thắng, cơ quan tuyên truyền và tranh đấu của Việt minh Trung Bộ, số 11 ra ngày 9/12/1945, cho biết: “Cả ba tên Việt gian đại bợm (Ngô Đình Khôi, Phạm Quỳnh, Ngô Đình Huân) bị bắt ngay trong giờ cướp chính quyền, 2 giờ (chiều) ngày 23/8 và đã bị Ủy ban Khởi nghĩa kết án tử hình và đã thi hành ngay trong thời kỳ thiết quân luật” [17].

Chủ tịch Ủy ban Khởi nghĩa Thừa Thiên-Huế bấy giờ là Tố Hữu. Vậy, ông Phan Tử Lăng nhận lệnh đi bắt Phạm Quỳnh hẳn không phải là do ông Tôn Quang Phiệt Chủ tịch Ủy ban Nhân dân hay ông Hoàng Anh - phụ trách chính trị đại diện Đảng bố trí trong chính quyền - ra lệnh, mà phải là Chủ tịch Ủy ban Khởi nghĩa.

…Sau khi Phạm Quỳnh “lên xe đi” (và “không bao giờ trở về nữa”), ông vẫn tin “Cách mạng sẽ cho về”. Và lúc nhận viên đạn trước khi rời bỏ cuộc đời, sự nghiệp còn dở dang, ông vẫn tự cho mình là không có tội với Nước – có chăng là chưa thuận theo thời đại – ông vẫn không tin rằng “Cách mạng, những người Cộng sản Việt minh” lại xử bắn mình. Vì thế ông mới hét lên “Quân sát nhân!” (Quân giết người).” (3).

8. Chẳng thấy dấu hiệu gì - chẳng có tài sản gì!

“Trở lại với thông báo của Việt minh Trung Bộ, ta có thể đặt các câu hỏi sau đây:

a) Tại sao đã xử bắn “Kết án tử hình” từ ngày 6 (7) tháng 9 năm 1945, mà mãi đến ngày 9 tháng 12 mới ra “thông báo”?

b) Bản án đã “thi hành ngay trong thời kỳ thiết quân luật”. Vậy “thời kỳ thiết quân luật” bắt đầu từ ngày nào đến ngày nào, trong phạm vi địa phương nào? Có được Chính phủ cho phép?

c) Ủy ban Khởi nghĩa “kết án tử hình”. Vậy bản án ấy số bao nhiêu? Ai là quan tòa? (Hoặc do thời kỳ cách mạng, bão táp, v.v. và v.v.)

d) Thông báo viết: “Phạm Quỳnh còn dựa vào thế lực Pháp (…) bóc lột vơ vét tài sản quốc dân…”. Vậy, khi khám nhà Phạm Quỳnh đã thu được được bao nhiêu “tài sản”, vàng bạc, v.v.? Có mâu thuẫn gì không với ý kiến của Thiếu tướng Phan Hàm: “Chẳng thấy dấu hiệu gì (chứng tỏ liên lạc với Pháp), cũng chẳng có tài sản gì…(ngoài khẩu súng săn)”? Và nếu thu được “tài sản” liệu có thống kê không, danh mục ai thu, ai giữ, gửi ai, cơ quan nào bảo vệ?...” (3).

9. Chúng ra luật “Chủ tịch nước mới có quyền ân giảm” nhưng cấp dưới trái luật?

“Trong sách Hồ Chí Minh biên niên tiểu sử, tập 3, NXB Chính trị Quốc gia, 1993, trang 17 có viết: “Ngày 13 tháng 9, sắc lệnh số 33C quy định lập Tòa án Quân sự ở Bắc Bộ (Hà Nội, Hải Phòng, Thái Nguyên, Ninh Bình), ở Trung Bộ (Vinh, Huế, Quảng Ngãi…) Tòa án Quân sự sẽ xử tất cả những ai có hành động phương hại đến nền độc lập nước Việt Nam dân chủ cộng hòa… Những quyết nghị của Tòa án Quân sự sẽ đem thi hành ngay (không có quyền chống án –NVK chú) trừ trường hợp tử hình (Chúng tôi nhấn mạnh – NVK), cần có thời gian cho tội nhân xin ân giảm (chỉ có Chủ tịch nước mới có quyền ân giảm – NVK chú) nếu họ muốn và phải được ghi vào bản án. Nếu không, bản án (tử hình – NVK chú) thành vô giá trị”.”

Nhận xét: Không lẽ trước ngày “Ngày 13 tháng 9” cấp dưới của Hồ tha hồ bắt và bắn ai cũng được?

10. Không thể “mờ mờ nhân ảnh.”

“Chúng ta có thể tự an ủi rằng: Bác Hồ đã “gặp” Phạm Quỳnh rồi mà vẫn “lỡ” [21]. “Gặp” ở tinh thần yêu nước, muốn làm gì đó để nước thoát khỏi ách nô lệ, mỗi người theo cách riêng của mình, “gặp” ở tri thức, “gặp” ở sự cống hiến cho Tổ quốc. Còn “lỡ” là “lỡ” không kháng chiến, kiến quốc, “lỡ” để mất đi “một học giả”… khi chính Cụ Hồ, Tổ quốc đang rất cần những “học giả” như thế…

Không phải là “bới lông tìm vết”. Mà khoa học lịch sử là phải công bằng, rõ ràng công, tội: Công bao nhiêu, tội bao nhiêu?.

Không thể “mờ mờ nhân ảnh”, để thế hệ này và cả các thế hệ mai sau cũng “mờ mờ” theo [22].

N.V.K.”

Nhận xét tổng quát: Tất cả những gì ở phần II đã trích, phần nhiều chỉ là hư cấu, hoặc đâu đó có sự nghi ngờ của mấy con Dê mà thôi, chủ yếu là chúng lái để giải thoát cho Bác của chúng (Sự Thật là “Đại tá, Tiến sĩ Sử học Nguyễn Văn Khoan” đã viết: “Lời dẫn của Phạm Tôn: Chúng tôi đã đăng bài Góp phần tìm hiểu và làm theo Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Bất Tất Nhiên” của Đại tá Tiến sĩ Sử học Nguyễn Văn Khoan, ký bút danh Sông Hương, và được đông đảo bạn đọc ở trong nước và cả ngoài nước nữa hoan nghênh, khen ngợi, truyền cho nhau đọc…”). Chúng ta chỉ lượm lặt được một số nội dung sự thật ở đó, có một sự thật không thể chối cãi là: Phạm Quỳnh đã bị Việt Minh của Hồ bắt và bị giết chết vào cuối năm 1945!

Mà ở phần I, chúng ta đã biết: Phạm Quỳnh là bạn thân (biết rõ mặt) của NAQ! Đó là nguyên nhân chính!

Có phải chỉ mình “Phạm Quỳnh là bạn thân (biết rõ mặt) của NAQ” rồi bị Việt Minh của Hồ bắt và bị giết chết? Không! Không! Không!

Kìa 2 con cụ Phan Bội Châu đã cùng chết năm 1946! (xem: “Giải mã 2 cụ Phan: Nguyễn Thị Bình – có thật là cháu ngoại cụ Phan?”)

Kìa Cộng sản thời 1930 - Nguyễn Văn Ngọ đã chết tức tưởi năm 1954 khi chúng đưa đi “dưỡng bệnh” ở “Bắc Kinh”! (xem: Vi Văn Định - Ẩn số cần giải mã)

Kìa tất cả 2 vợ chồng Nguyễn Thị Minh Khai và Lê Hồng Phong “Chị gái vợ và anh rể” của Võ Nguyên Giáp. (xem: Giải mã Võ Nguyên Giáp 1: Bài thơ máu của người em vợ)

Và nhiều lắm! Các bạn cứ chờ tôi nhé!

Thế mới thật là:

Hồ kia giết bố Phạm Tuyên!


Hồ kia giết bố Phạm Tuyên!


Phạm Tuyên đã vậy, vậy thì việc ông Bùi Tín khen Hồ có gì là lạ?

(Đón đọc: Giải mã 5. Kẻ thực hiện giết Phạm Quỳnh đã bị csvn thủ tiêu (diệt khẩu) như thế nào?)

Việt Nam, 30.03.2016

________________________________________

Chú Thích:



(3). Về ngày “Ủy ban Khởi nghĩa Thuận Hóa mời Phạm Quỳnh ra làm việc” để rồi “đi không bao giờ trở lại”, boxitvn.wordpress.com, (Đại tá, Tiến sĩ Sử học Nguyễn Văn Khoan)

Bài cùng chuyên mục đã đăng:

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2016

Chú Cù nâng bi bác Lú: "TBT đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng hậu thuẫn giới đấu tranh dân chủ vào quốc hội"

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Nếu đúng như ông Cù Huy Hà Vũ giựt tít trong bài viết mới nhất của ông trên VOA (1) thì quả là một sáng mở mắt ra chợt biết đồng chí Nguyễn Thị Kim Ngân là gái còn trinh, đảng cộng sản là đảng Dân chủ, bác Hồ không phải là Trần Dân Tiên vừa đi đường vừa tự nâng bi và tên phản động sừng sỏ, nguy hiểm nhất mà bấy lâu nay cứ như bóng ma bay lờn quờn trong đầu của các đồng chí lãnh đạo lại là chính hắn: Nguyễn Phú Trọng - tên phản động nằm vùng cực kỳ nguy hiểm, đang ngồi ở chóp bu quyền lực của đảng, đang mở đường, diễn tiến hòa bình cho "giới đấu tranh dân chủ vào quốc hội".

Để kéo màn cho vở tuồng nâng bi tổng Trọng, ông Cù Huy Hà Vũ - người từng bị ba Ếch đì cho lên bờ xuống trại... giam, đã vừa thổi vừa bợ tổng bí Lú - kẻ thù của kẻ thù mình - bằng màn Một mở đầu:

"Trong cuộc họp báo sau khi Đại hội XII Đảng Cộng sản Việt Nam (Đảng CSVN) bế mạc hôm 28/1 vừa qua, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu: “Dân chủ đến thế là cùng!” khi nói về bầu cử tại Đại hội. Phát biểu này của người đứng đầu chế độ độc đảng ở Việt Nam hầu như ngay lập tức làm dấy lên phong trào tự ứng cử vào Quốc hội khóa 14 được bầu vào ngày 22/5 tới. Ngày 4/2, Tiến sĩ Nguyễn Quang A đã tuyên bố tự ứng cử Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) với lý do nhằm “giúp ông Nguyễn Phú Trọng chứng minh ‘dân chủ đến thế là cùng!’” Tiếp theo ông A, đã có hàng chục người yêu nước - đấu tranh cho Dân chủ, Nhân quyền và Tiến bộ xã hội ở Việt Nam khác... đã tuyên bố tương tự và tiến hành các thủ tục tự ứng cử vào cơ quan lập pháp." (1

Ông Cù đã ma mãnh lấy câu Trọng lú phát biểu “Dân chủ đến thế là cùng!” làm nguyên nhân cho sự việc "làm dấy lên phong trào tự ứng cử vào Quốc hội khóa 14". Người ở rừng về phố, chẳng hiểu mô tê, đọc kịch của ông cứ tưởng rằng... nhờ có thằng cha Lú này mà phong trào tự ứng cử đã trăm hoa đua nở. Đồng thời ông Cù chụp câu nói của Ts Nguyễn Quang A hãy giúp ông Nguyễn Phú Trọng chứng minh "dân chủ đến thế là cùng" (2) để vô hình chung biến người đấu tranh cho dân chủ Nguyễn Quang A thành đồng minh của tổng bí cộng sản Lú; không cần biết câu nói láu cá của Nguyễn Phú Trọng là một câu nói... láu cá, rất hề và người ta dùng nó để chứng minh cho thiên hạ thấy lú-nó-láo như thế nào.

Đoạn mở đầu trên của bài kịch của tác giả họ Cù quả thật đã khẳng định cho cái tít được giật: TBT đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng hậu thuẫn giới đấu tranh dân chủ vào quốc hội. Giật kiểu này và giành vinh quang cho ngài bí Lú cở đó thì khó có ai qua mặt được trình độ giànhgiật của ông tiến sĩ luật gia lưu vong Cù Huy Hà Vũ.

Bước sang màn hai của vở tuồng nâng-bi-bác-Lú, ông Cù đã đưa ra một số các lập luận của những người phản đối việc tự ứng cử mà ông gom lại đó đây trên các diễn đàn mạng xã hội. Ông không có một phân tích gì về những lập luận này, đúng hay sai, tốt hay xấu nhưng ông nhảy cóc vài đoạn sau đó, và phán rằng: 

"Trên thực tế, lời kêu gọi tẩy chay bầu cử Quốc hội xuất phát từ những người Việt chống cộng cực đoan ở hải ngoại vì có công kích thậm tệ chế độ cộng sản Việt Nam đến đâu đi nữa thì miếng ăn, cuộc sống của những người này cũng chẳng hề hấn gì. Nói cách khác, kêu gọi tẩy chay bầu cử Quốc hội là quan điểm ích kỷ, chỉ biết thỏa mãn sự thù hận chính quyền cộng sản của bản thân mà không đếm xỉa đến đồng bào trong nước đang từng ngày, từng giờ bị chính quyền cộng sản o ép, đàn áp để từ đó tìm phương cách cải thiện tình trạng tồi tệ này chứ không làm nó xấu hơn nữa. Tóm lại, không thể chống cộng bằng chính tính mạng của đồng bào mình!"

Cù Huy Hà Vũ đã không lương thiện trong tiến trình nâng bi lãnh tụ kính yêu nhưng lại thò tay bóp bi những người khác một cách vô tội vạ.

Thứ nhất, ông không phân tích rõ những sai trái (nếu có) của quan điểm tẩy chay bầu cử cộng sản. Thay vào đó, ông chụp lên đầu những ai có quan điểm này là "những người Việt chống cộng cực đoan ở hải ngoại" theo kiểu kẻ xấu thì quan điểm phải tệ. Ông đã bồi cho họ một câu mang tính phê phán về "bản chất con người": "vì có công kích thậm tệ chế độ cộng sản Việt Nam đến đâu đi nữa thì miếng ăn, cuộc sống của những người này cũng chẳng hề hấn gì..."

Thứ 2, ông lấy "thực tế" tào lao trong đầu óc của người biên kịch để diễn rằng: "trên thực tế, lời kêu gọi tẩy chay bầu cử Quốc hội xuất phát từ những người Việt chống cộng cực đoan ở hải ngoại". Trên "thực tế", thưa ông, chủ trương tẩy chay bầu cử xuất phát từ lâu và từ trong nước. Nó đã được khởi đi từ năm 2007 với các Linh mục Nguyễn Văn Lý, Phan Văn Lợi, Nguyễn Hữu Giải và Chân Tín. Người tiên phong cho phong trào này không ai khác mà chính là vị linh mục kiên cường Nguyễn Văn Lý (3).

Tiếp nối con đường của cha Lý là nhiều người khác, trong đó có ba thanh niên Công giáo yêu nước tại Vinh đã bị đảng của ông Trọng chụp lên đầu bản án tù đày. Đó là các anh Đậu Văn Dương, Trần Hữu Đức và Chu Mạnh Sơn. (4)

Ngày hôm nay, một số người tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền tự ứng cử nhưng cũng có rất nhiều người đấu tranh không ra ứng cử và tiếp tục phương hướng tẩy chay bầu cử của cộng sản. Họ không ủng hộ nhưng không chống việc các bạn của họ ra tự ứng cử vì họ hiểu rõ đa nguyên cần phải áp dụng ngay trong sự khác biệt về phương cách đấu tranh chống độc tài.

Thứ ba, ông Cù Huy Hà Vũ gán cho những người chủ trương tẩy chay bầu cử của cộng sản là "quan điểm ích kỷ, chỉ biết thỏa mãn sự thù hận chính quyền cộng sản của bản thân mà không đếm xỉa đến đồng bào trong nước đang từng ngày, từng giờ bị chính quyền cộng sản o ép, đàn áp để từ đó tìm phương cách cải thiện tình trạng tồi tệ này chứ không làm nó xấu hơn nữa." Ở đây, ông Cù đã đồng hóa một quan niệm, một phương cách đối kháng với chế độ độc tài sang bản chất xấu xa của con người và tự vẽ ra một hố ngăn cách giữa người Việt trong và ngoài nước bằng thủ đoạn vu khống và bôi nhọ những người tranh đấu không giống kiểu của ông. Và dĩ nhiên, ông giống như ông tổng Lú của ông: đã lú lẫn giữa những người như cha Lý, cha Lợi ở trong nước với những người mà ông gắn cho nhãn hiệu "hải ngoại chống cộng cực đoan".

Thứ tư, ông đem "cái nhìn thực tiễn" của ông để phán đoán những đồng bào trong nước: "hiện nay đa phần lệ thuộc vào chính quyền để mưu sinh nên sẽ không thể có trên 50% tổng số cử tri đáp ứng kêu gọi tẩy chay bầu cử và như vậy". Thử hỏi ông, ngày trước ông chống Nguyễn Tấn Dũng và bị cầm tù vì ông không lệ thuộc vào nhà nước cộng sản để mưu sinh? Còn nếu ông lệ thuộc nhu cầu tụi nó cho ăn cho mặc thì ông không chống? Hay đồng bào của ông "tệ" hơn ông, chỉ vì miếng cơm manh áo do cộng sản nó ban cho nên không dám "đấu tranh" chống ba ếch như ông?

*

Xong màn đấu tố những người "chống cộng cực đoan hải ngoại tẩy chay bầu cử", ông Cù trở lại sứ mệnh thiêng liêng: nâng bi tổng bí Lú. Khi phân tích những cản phá và tháo gỡ cho chuyện tự ứng cử, ông đã lại tìm cách xen vào phần "giải oan" cho Trọng lú. Ông bào chữa cho câu nói của ngài Tổng bí thư của ông - “Không để lọt vào cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng, Nhà nước những phần tử thế này, thế khác” bằng lý luận "Theo tôi, ý của ông Trọng là không để những kẻ “nói một đằng, làm một nẻo”, mồm thì vì dân, vì nước nhưng hành động thì phản nước, hại dân, lọt vào “cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng, Nhà nước”, tức lọt vào Bộ Chính trị Đảng CSVN, Ủy ban thường vụ Quốc hội, làm Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội. Thực vậy, theo Hiến pháp Việt Nam thì “Quốc hội là cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất” chứ tuyệt nhiên không phải là “cơ quan lãnh đạo cao nhất” của Nhà nước!"

Chẳng khác gì ông ca ông Trọng là người nói một đằng, làm một... đằng, mồm thì vì dân, vì nước nhưng hành động thì cũng vì dân vì nước!? Chứ chẳng lẽ một kẻ hại dân hại nước lại nhất định không để đứa hại nước hại dân chui vào đảng của nó!? Chẳng lẽ Trọng lú sợ có những đứa “nói một đằng, làm một nẻo”, "mồm thì vì dân, vì nước nhưng hành động thì phản nước, hại dân" giỏi hơn hắn, cạnh tranh với hắn trong sự nghiệp làm tan hoang tổ quốc Việt Nam, bán nước cho Tàu cộng!?

Hỏi cũng bằng thừa vì ông đã kết thúc bài viết "mượn vốn của phong trào tự ứng cử để đi buôn chính trị, nâng bi Trọng lú" bằng những đoạn văn vái lạy đầy hương khói, đầy trang trọng và đầy bỉ ổi dành cho tên đảng trưởng ba đình:

"Thứ tư, điều này là quan trọng hơn cả, đương kim Tổng Bí thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng hậu thuẫn giới đấu tranh dân chủ ở Việt Nam vào Quốc Hội.

Khi còn là Chủ tịch Quốc hội khóa 12, ông Nguyễn Phú Trọng đã có một tuyên bố rất tiến bộ về người ngoài Đảng CSVN ứng cử ĐBQH: “Những người ngoài đảng tham gia vào Quốc hội là bây giờ trở thành một điều vô cùng cần thiết, vấn đề không chỉ còn là 10% nữa mà thậm chí cứ đưa ra cho nhân dân lựa chọn. Nếu nhân dân bầu mà tỷ lệ người ngoài đảng nhiều hơn số người bên trong thì đảng và nhà nước cũng phải chấp nhận vì đó là quyết định của nhân dân.”

Tại “Tuyên bố về Tầm nhìn chung Việt Nam - Hoa kỳ” đưa ra cùng Tổng thống Obama trong chuyến công du Hoa Kỳ lịch sử của ông với tư cách người đứng đầu Đảng CSVN vào tháng 7 năm ngoái, Nguyễn Phú Trọng đã long trọng cam kết “tiếp tục ủng hộ việc thúc đẩy và bảo vệ quyền con người”.

Rồi với phát biểu hùng hồn “Dân chủ đến thế là cùng!” như đã đề cập ở đầu bài viết, chắc chắn Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ không cho phép tàn quân của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hay bất cứ thế lực thù địch Dân chủ nào khác loại bỏ một cách độc đoán, phi Hiến pháp những người đấu tranh dân chủ tự ứng cử ĐBQH khỏi danh sách bầu cử chính thức.

Không nghi ngờ gì nữa, chỉ có đồng hành với Dân chủ, đồng hành với những người yêu nước - đấu tranh vì Dân chủ, Nhân quyền và Tiến bộ xã hội ở Việt Nam thì Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và đồng sự của ông mới có thể thành công trong công cuộc chống Thù Trong - Tham Nhũng và Giặc Ngoài - Trung Quốc xâm lược."

Nâng bi kiểu ông Cù thì tổng Trọng dù không có bi cũng phải qua Tàu xin hoàng đế họ Tập gắn cho một hòn bi made in China, nặng ký mang tên Trần Dân Tiên 2016 để ông Cù có thể tiếp tục sự nghiệp nâng bi vĩ đại cho bác Lú sống mãi trong quần chúng nó.

29.03.2016



_____________________________________

Chú thích:




Ba Sao chi mộ (Phần 2)



Phần 2: Tấm bia thờ 626 người tù chính trị

“Có một tấm bia thờ những người tù đã chết ở trại Ba Sao, Nam Hà. Nghe nói tấm bia được đặt trong một ngôi chùa ở Miền Bắc. Ngoài tấm bia ra còn có một ngôi Am thờ (3) những người tù này được dựng ngay khu đất thuộc trại giam. Người làm tấm bia này là một cựu Giám thị nhà tù Ba Sao. Em cố gắng đi tìm các anh ấy nhé!”.

Một người anh, cũng là cựu tù chính trị hiện sinh sống tại Pháp đã nhắn tôi như thế. Tôi chưa bao giờ trải qua cảm xúc đặc biệt và đầy ám ảnh như lần này. Chuyện thật khó tin: Một trùm cai tù cộng sản dựng một tấm bia và Am thờ những người tù Việt Nam Cộng Hòa!

Câu dặn dò “em cố gắng đi tìm các anh ấy nhé” làm tôi xót xa. Hình như tôi sắp làm một công việc rất khó khăn và cũng rất thiêng liêng. Hai chữ “các anh” không còn là cách xưng hô nữa mà là tiếng gọi gần gũi, thân thương của những người chung khát vọng. Chứ theo tuổi tác, họ là bậc cha chú của tôi- đứa nhóc Bắc kỳ sinh sau biến cố 1975. 

Mãn án tù nhà (4), tôi lên đường. 

Địa chỉ ngôi Chùa không chính xác nên tôi phải đi tìm hơn hai ngày mới đến nơi. Đó là một ngôi Chùa nhỏ, nằm khiêm tốn bên một con phố khá đông đúc. Sư trụ trì đi vắng, tôi lang thang cho hết thời gian rồi trở lại vào buổi chiều. 

- Thưa thầy, con được người quen giới thiệu đến đây. Nghe nói nhà Chùa có đặt một tấm bia thờ những người tù đã chết ở trại Ba Sao, Nam Hà?

Nghe tôi nhắc đến tấm bia, nét mặt thầy tái đi, không giấu được vẻ bối rối.

- Bác Thanh giới thiệu con đến đây. 

Nhận ra người quen, sư thầy trở nên cởi mở hẳn.

Sư thầy kể rằng vài năm trước, cô Thu Hương (một Phật tử) đưa viên cựu Giám thị đến gặp sư thầy. Viên Giám thị trao cho sư thầy một danh sách gồm 626 người tù đã chết trong trại Ba Sao từ năm 1975 đến 1988. Vị này ngỏ ý muốn làm một tấm bia đặt trong nhà Chùa để thờ cúng các hương linh. Đây không phải ngôi Chùa đầu tiên họ gõ cửa. Những ngôi Chùa trước đều từ chối vì sợ. Các vị sư trụ trì không muốn giữ một danh sách toàn “sĩ quan ngụy” và công khai đặt tấm bia thờ người tù ngay trong Chùa.

- Có cách nào liên lạc với hai người ấy không thưa thầy?

- Khó lắm. Người Giám thị sau khi làm xong tấm bia thì không trở lại đây nữa. Chỉ có cô Thu Hương thời gian đầu vẫn hay tới Chùa tụng kinh và thắp hương cho 626 vị ấy. Nhưng kể từ khi đứa con trai 15 tuổi của Thu Hương bị tai nạn giao thông chết hai năm trước, cô ấy không tiếp xúc với ai nữa.

- Thầy có nghe nói đến ngôi Am thờ 626 vị này không? 

Tôi hỏi, không giấu nổi vẻ hồi hộp khi chờ câu trả lời.

- Đúng là có cái Am thờ. Nhưng tôi chưa tới thăm bao giờ. Nghe nói nằm trong vùng đất của trại giam thì phải. 

- Vậy ai có thể đưa con tới đó?

- Chỉ có người Giám thị và cô Thu Hương thôi. Nhưng Thu Hương thì như tôi vừa nói đấy, cô ấy buồn chán, tuyệt vọng từ ngày mất con nên không còn thiết chuyện gì. Còn người Giám thị thì từ đó không thấy trở lại nữa. Số điện thoại cũng đổi rồi.

Tôi bắt đầu nhìn thấy sự mịt mù phía trước.

Người giữ sổ sách đi vắng. Sư thầy hẹn tôi dịp khác trở lại, sẽ cho tôi xem danh sách 626 người tù. Thầy dẫn tôi xuống nhà linh, nơi đặt tấm bia.

Tôi cảm thấy rợn rợn khi bước chân vào Nhà linh, nơi đặt di ảnh của những người quá cố. Có mấy người đội khăn tang đang ngồi tụng kinh cho người thân mới qua đời. 

Tìm mãi không thấy tấm bia đâu. Tôi bắt đầu lo. Sư thầy quả quyết rằng tấm bia đặt ở phòng này nhưng lâu ngày không nhìn lại nên ngài không nhớ chính xác vị trí nào.

- Ôi đây rồi! Sư thầy reo lên.

Tôi sững người lại. Vừa nhìn thấy tấm bia, nước mắt tôi ứa ra. 

Tôi không xác định được cảm xúc của mình lúc đó. Vui vì đã “tìm thấy các anh”, như lời người anh đồng tù nhắn nhủ, hay buồn vì tôi lại chứng kiến thêm một nỗi đau đớn của quê hương?

Tôi lập cập lục tìm trong túi xách chiếc máy ảnh. Tôi hay bị lúng túng mỗi khi cảm xúc bị “quá độ”. Sư thầy dặn chỉ chụp tấm bia thôi, đừng để những di ảnh xung quanh lọt vào ống kính. Cảm giác tủi thân và xót xa khiến tôi không nói nổi tiếng “vâng” một cách rõ ràng.


Trước khi về, tôi gửi một ít tiền để sư thầy giúp việc nhang khói cho “các anh”. Tôi cầm theo nải chuối, mấy quả cam thầy vừa cho, chậm rãi cuốc bộ trên con phố. Tôi không khóc, nhưng cổ họng nghèn nghẹn và bước chân nặng nề. 

Một tuần sau tôi trở lại Chùa. Sư thầy đi vắng. Vừa nghe tiếng tôi trong điện thoại, sư thầy nhận ra ngay:

- Chị Nghiên hả? Tiếc quá! Thầy đã hỏi người trông coi sổ sách của nhà Chùa rồi. Nhưng chị ấy nói là danh sách đã được hóa (4) đi từ hôm Rằm tháng bảy.

Tôi chết đứng người. Cố gắng lắm tôi mới thốt lên được một câu nghe như không phải giọng của mình.

- Sao lại đốt hả thầy, sao thế được?

- Thì nhà Chùa nghĩ là không cần dùng đến danh sách ấy nữa nên tiện dịp lễ Vu Lan thì hóa luôn cùng với áo mũ, vàng mã chị ạ.

- Thầy ơi! Thầy làm ơn kiểm tra lại giúp con với. Cái danh sách ấy... 626 người tù... thầy ơi, thầy làm ơn!

Tôi cố gắng trấn tĩnh để van lơn.

- Thầy không thể làm gì hơn chị Nghiên ạ. Chúng tôi sẽ hương khói đầy đủ cho các vị ấy.

Nói xong, sư thầy cúp máy.

Một cảm giác còn tệ hơn sự tuyệt vọng. Tôi ôm mặt ngồi thụp xuống giữa đường. Một đứa bé từ đâu chạy lại, trân trân nhìn tôi. Hình như bộ dạng tôi làm đứa bé sợ. Nó co chân chạy, không ngoái lại nhìn.

Bấy giờ tôi nhận thấy, có một thứ cảm xúc rất giống với nỗi buồn, rất giống với niềm tuyệt vọng. Nhưng không hoàn toàn như thế. Thứ cảm xúc thật khó gọi tên. 

Tôi về nhà, lầm lỳ đến vài hôm. 

Không thể dễ dàng bỏ cuộc được, tôi quyết định đi Nam Hà để tìm đến ngôi Am thờ. Người anh đồng tù buồn rầu bảo: 

- Không có cô Thu Hương hay vị Giám thị dẫn đường, em không tìm được đâu.

Lần này thì tôi thật sự tuyệt vọng. Tấm bia, danh sách và Am thờ, tôi chỉ hoàn thành một phần ba công việc.

Tôi nghĩ đến người Giám thị.

Không biết vì lý do gì viên Giám thị lại làm một việc cấm kỵ và mạo hiểm như thế. Hơn ai hết, người này phải ý thức được mức độ nguy hiểm của việc mình làm, nhất là nếu thông tin bị lộ ra ngoài. Chắc chắn phải có một lý do sâu xa và rất đặc biệt để người này làm thế. Vì lợi nhuận ư? Không ai dại dột vì chút giá trị vật chất mà đánh đổi cuộc sống bình yên của mình. Vả lại, bản thân nghề cai tù đã là một cơ hội để làm giàu một cách rất an toàn.

Người anh đồng tù và bác Thanh lý giải rằng, niềm tin tâm linh đã thúc đẩy người Giám thị và cô Thu Hương làm như thế. Có thể người Giám thị sợ bị vong hồn của những người tù tìm đến hỏi tội chăng? Lý giải này không hẳn là vô lý. Tôi đã từng nghe và được biết những chuyện tương tự như thế khi còn trong nhà tù Thanh Hóa. Đã là cai tù, không ít thì nhiều, không chủ ý thì cũng bắt buộc phải dính vào tội ác. Song dù với lý do gì, thì hy vọng cũng có phần trăm nào đó của sự ăn năn, của chút lương tâm bị hối thúc. 

Tôi vốn không mê tín, không tin chuyện dị đoan nhưng tin rằng luôn có một thế giới tâm linh đang nhìn ngó thế giới con người. Ước gì một ngày nào đó, duyên cớ run rủi để chúng ta được biết trọn vẹn câu chuyện về 626 người tù chính trị Ba Sao, Nam Hà. Chúng ta cần được biết về số phận của những người từng bị cộng sản bách hại để hiểu về một giai đoạn lịch sử đã tạo nên thân phận đau thương của dân tộc này.



29.03.2016


________________________________________

Chú thích

(3): Am: Trong tín ngưỡng tôn giáo là nơi thờ Phật, thờ cúng thần linh hoặc vong linh. Am có phạm vi, diện tích nhỏ hơn Miếu. 

(4): Mãn hạn tù nhà: Với tôi, án quản chế là một hình thức tù tại nhà. Tôi hết án quản chế vào tháng 9/2015.