Thứ Hai, 2 tháng 5, 2016

Tay sai Formosa đánh hội đồng người biểu tình tại Sài Gòn



Bạn đọc Danlambao - Một video đánh người kinh hoàng do facebook Nhật Ký Yêu Nước loan tải cho thấy cảnh nhiều kẻ mặc sắc phục lao vào đấm đá túi bụi một thanh niên tham gia biểu tình bảo vệ môi trường.

Vụ việc xảy ra tại khu vực giao lộ đường Hai Bà Trưng – Đông Du, quận 1, Sài Gòn trong cuộc biểu tình phản đối Formosa gây ô nhiễm môi trường vào ngày 1/5/2016.

Những kẻ ác ôn tham gia đánh người đều mặc sắc phục của lực lượng thanh niên xung phong và trật tự đô thị. Do bị đánh dữ dội, người thanh niên này không hề có bất cứ sự chống trả nào ngoài việc ôm đầu chịu trận.

Theo quan sát, trong video đánh hội đồng còn có sự tham dự của một kẻ mặc thường phục nghi là an ninh cộng sản.

Không cần bàn cãi, chế độ CSVN đã hiện nguyên hình là một tập đoàn ác ôn phản quốc, chỉ vì đồng tiền đã can tâm tiếp tay cho Formosa đầu độc chính dân tộc mình.

Ông bí thư Đinh La Thăng hay ai đã tiếp tay cho lũ tay sai Formosa lộng hành ngay giữa trung tâm Sài Gòn?

* Video: Nhật Ký Yêu Nước

Người biểu tình chống Formosa bị CA đánh đổ máu



Bạn đọc Danlambao - Một thanh niên bị CA đánh đổ máu khi tham gia cuộc biểu tình chống Formosa vào sáng ngày 1/5/2016 tại Sài Gòn.

Video và hình ảnh phổ biến trên facebook cho thấy, nạn nhân bị đánh rách đầu, máu tuôn đầm đìa trên lưng.

Nhiều người dân đã tỏ ra rất phẫn nộ trước sự tàn bạo của CA. Trong đám đông vang lên nhiều tiếng hô giận giữ: "Cộng sản giết người", "Công an đánh người"...

Sau đó, nhằm hạn chế những hành vi bạo lực quá khích của lực lượng CA có thể xảy ra thêm, những người biểu tình đã bày tỏ thái độ ôn hoà bằng cách đồng loạt ngồi xuống, cùng hát vang bài "Trả lại cho dân".

Trước thảm hoạ cá chết, lực lượng CA cộng sản thay vì đứng về phía nhân dân đã quay sang làm nô bộc cho chính những kẻ đang đầu độc đất nước mình. 

Video: Facebook Trần Minh Hoà


Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2016

Bút ký tuần hành vì môi trường sáng ngày 1/5/2016

LS Lê Công Định cùng con trai
Lê Công Định - Đêm hôm qua, còn trong ngày 30/4, giữa lúc cộng quân phong toả khu nhà đang cư ngụ, tôi đã sử dụng kế "kim thiền thoát xác" để "di tản chiến thuật" sang nơi khác. Và sau một đêm ngủ vật vờ chờ sáng, tôi tìm đến một quán cà phê, ngồi suốt 3 tiếng đồng hồ và uống liên tục nhiều ly espresso, ăn kèm bánh ngọt lót dạ.

Đúng 9 giờ có mặt tại công viên trước Dinh Độc Lập, cuộc tuần hành vẫn chưa diễn ra, tôi lại vào một tiệm cà phê, vừa hay gặp vài người bạn dự định cùng tham gia cuộc tuần hành. Tôi tranh thủ tích thêm một ly cà phê americano loãng như để dự trữ nước cho chuyến đi dài.

Khoảng hơn 30 phút sau, chúng tôi bước vào công viên và cuộc tuần hành bắt đầu xuất phát. Mọi người đi vòng qua Nhà Thờ Đức Bà, Bưu Điện, UBND quận 1, Tổng Lãnh Sự Quán Pháp, Diamond Plaza, sau đó quay lại vào đường Tự Do, đến trước Nhà Hát TP, rồi sang đường Mạc Thị Bưởi, Nguyễn Huệ, sau đó qua Đông Du và kết thúc tại đó. Toàn bộ thời gian khoảng 2 giờ 30 phút.

Có hai sự kiện đáng chú ý:

Một, khi đứng trước Tổng Lãnh Sự Quán Pháp, anh an ninh quận 7 hay làm việc với tôi lúc còn quản chế bỗng dưng xuất hiện từ xa, vẫy tay gọi tôi ra khỏi đoàn tuần hành, tôi cười vẫy ngược mời anh gia nhập đoàn người. Anh lắc đầu, rồi đưa điện thoại lên ghi hình tôi giăng biểu ngữ. Sau đó, anh bước lại gần tôi mời tôi đi ra uống cà phê, tôi hẹn anh dịp khác. Thấy anh cứ dùng dằng không chịu rời, tôi bèn khoác vai anh rồi nhờ một bạn trẻ chụp tấm hình. Anh an ninh lật đật bước đi ngay và luôn.

Hai, suốt cuộc tuần hành, nhân viên mặc sắc phục của chính quyền chủ yếu đứng ra dẹp đường để mọi người đi, gần cuối buổi mới trực tiếp ngăn cản, nhưng không bạo hành trước áp lực của dòng người gia tăng. Tôi định bụng khi về sẽ viết cám ơn chính quyền đã tạo điều kiện an ninh thuận lợi cho cuộc tuần hành diễn ra trong ôn hoà. Tuy nhiên, tại góc đường Đông Du và Hai Bà Trưng, lúc gần cuối cuộc tuần hành đã xảy ra tình trạng dằn co giữa đôi bên trước hành động cản đường của các nhân viên mặc sắc phục xanh da trời, mà sau đó phía chính quyền cuối cùng đã tấn công vài người tuần hành ôn hoà. Trở về nhà, xem thông tin trên mạng xã hội, mới biết ở khắp nơi chính quyền đều ra tay trấn áp, có người đổ máu, có người bị bắt. Thật đáng tiếc!

Nhìn chung, cuộc tuần hành rất thành công vì diễn ra trong trật tự và ôn hoà. Giao thông bị ngưng trệ trên nhiều tuyến đường phố là do chính các nhân viên công vụ, vì họ chặn đường bằng hàng rào và cho xe phát thanh chạy loạn xạ không theo lề lối, thậm chí còn leo lên cả trên lề người đi bộ.

Tôi nhận thấy không có bất cứ lời nói nào thoá mạ chính quyền hay nhân viên công vụ từ phía đoàn tuần hành. Chúng tôi chỉ đề nghị chính quyền quan tâm đến môi trường, giữ biển sạch cho toàn dân, điều tra nguyên nhân gây nên thảm hoạ môi trường một cách minh bạch và lên án Formosa xả thải nguy hại. Tôi tin trong số các nhân viên công vụ hôm nay nhiều người đồng tình với chúng tôi, dù họ vẫn phải "ăn cơm chúa".

Ngoài ra, cuộc tuần hành này cũng là dịp để tôi tập môn thể dục mới là đi bộ dưới trời nắng trong nhiều giờ liên tục. Vì tôi đang có chiều hướng tăng cân sau khi không còn gặp cô Phó Chủ tịch phường xinh đẹp nữa, nên món đi bộ này sẽ giúp tôi tìm lại được vòng 2 gọn gàng thuở vẫn còn bên nàng đàm đạo. Lần sau tuần hành có thể tôi sẽ dắt theo nàng Phó Chủ tịch, để nàng giăng biểu ngữ dùm, còn tôi đi sau hầu quạt. Vậy đi cho nó lành!

(Những tấm hình dưới đây đã được cố tình chỉnh sửa để che chắn vòng 2)



Lê Công Định

Ai chịu trách nhiệm về thảm họa biển ở Miền Trung

Ảnh: Đoàn Cường
Pham Đinh Nhiên (Danlambao) - Cá biển chết hàng loạt ở Vũng Áng, tỉnh Hà Tĩnh nơi có nhà máy thép Formosa ngày 6-4-2016, hôm sau lan nhanh vào tỉnh Quảng Bình rồi Quảng Trị, Thừa Thiên Huế. Cá chết trắng bãi biển, nhưng bè nuôi cá, những đầm nuôi nghêu cũng chết trắng làm người dân trắng tay!

16 ngày sau, 22-4, Tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn phú Trọng vào Vũng Áng nhưng để thăm khu nông nghiệp và khu dân cư mẫu nông thôn mới, chứ không phải đi thanh sát thảm họa đang đổ lên đầu người dân bốn tỉnh Miền Trung và rồi cả nước.

Ông Trọng biết hay không biết thảm họa dọc theo bờ biển Việt Nam? Nếu không biết thì ông không xứng đáng ngồi ở vị trí đó. Nếu ông biết mà không quan tâm, chỉ lo thăm khu nông nghiệp thì vấn đề đặt ra là: 

1. Ông coi thảm họa đổ lên đầu bốn triệu người dân bốn tỉnh Miền Trung là không quan trọng, dân chết mặc dân.

2. Hoặc là ông che giấu, cố tình làm giảm đi mức tai hại của thảm họa để đánh lừa người dân dưới quyền ông cai trị.

Đối với chính quyền Cộng Sản, ngay cả khi những người thợ lặn lặn xuống biển Vũng Áng 1 chết, 5 phải chở đi Bệnh Viện cấp cứu và khi mà kết quả phân tích mẫu nước, mẫu cá của các cơ quan chức năng tỉnh Hà Tĩnh, tỉnh Thừa Thiên-Huế xác nhận: “Yếu tố gây độc trong nước tại biển Vũng Áng được bắt nguồn từ nước thải chưa được xử lý đổ trực tiếp ra sông, ra biển hòa lẫn vào nước biển gây ô nhiễm nguồn nước làm cá bị ngộ độc chết hàng loạt". (Báo Đời Sống và Pháp Luật ngày 22-4). Và cá chết ở những bè nuôi cá tại Lăng Cô là do nước biển có chất độc cực mạnh, nước biển ở khu vực này bị nhiễm kim loại nặng. (Báo cáo của tỉnh TT- Huế ngày 26-4-2016) .

Nhưng trong buổi họp báo chớp nhoáng 5 phút tối 27-4-2016, Thứ Trưởng Bộ Tài Nguyên & Môi Trường Võ nhân Tuấn thông báo có hai nguyên nhân gây ra thảm họa là hóa chất hay "tảo nở hoa" chứ không chắc chắn chất độc thải ra từ nhà máy thép Formosa. Rồi chính quyền tỉnh TT- Huế mới đây lại loan tin có 5 “tàu lạ” xuất hiện tại vùng biển TT-Huế vào trước ngày cá chết. 

Năm “tàu lạ” là tàu nước nào? Sao không theo dõi, ngăn chặn, bắt lại? Mấy trăm tướng bộ đội, mấy trăm tướng Công An nhân dân phải đóng thuế nuôi béo để làm gì?

Dù do nguyên nhân nào, kẻ nào gây ra thảm họa cho dân thì chính quyền Cộng Sản cũng phi chịu trách nhiệm không thể vòng vo đổ thừa để trốn tội.

Cả Tổng Bí Thư đảng Cộng Sản và chính quyền đảng Cộng Sản lập ra đều cố tình trốn tránh, che giấu, dối trá trước nhân dân. Đây là một tội đại ác vì thảm họa này còn kéo dài nhiều năm. Chất độc sẽ lắng xuống đáy biển, ngấm sâu vào đất trồng trọt ven biển, sẽ còn gây độc cho cá và hoa màu (lúa, khoai, bắp...) trong thời gian dài. Ngay trước mắt, những loại cá bị nhiễm độc mà không chết trong vùng biển này sẽ di chuyển tới cả Cà Mau, Phú Quốc, bơi ra vùng biển Ngệ An, Thanh Hóa, Nam Định, Thái Bình, Quảng Ninh nên tai họa không phải chỉ có bốn triệu người dân ở bốn tỉnh Miền Trung mà cả nước phải gánh chịu khi ăn phải cá, khô cá, mắm cá, nước mắm... bị nhiễm độc.

Cố tình giấu giếm, trốn tránh, bao che thảm họa này, đảng Cộng Sản và chính quyền của đảng Cộng Sản đã làm cho cái hố ngăn cách giữa đảng Cộng Sản và toàn dân ngày càng sâu rộng thêm. Lịch sử luôn chứng minh rằng đến một lúc nào đó, những kẻ sa xuống hố là những kẻ cầm quyền chứ không phải nhân dân vì dân vạn đại, trường tồn suốt dòng lịch sử.


Những tra vấn tháng 4 tự trả lời



Nhà văn Đặng Phùng Quân - Những nước cộng sản hiện hữu là những tàn tích của thử nghiệm một mô hình xã hội, trả một giá xương máu cho nhân loại. Hai đặc điểm cơ bản của những nước mệnh danh xã hội chủ nghĩa này là một guồng máy khủng bố có sách lược và một hệ thống xã hội băng hoại. "Nhà cầm quyền Hà Nội hiện tại" tiêu biểu cho bộ mặt của chế độ quân chủ phong kiến thời đại trong quá trình theo quy luật lịch sử là đang ở giai đoạn suy thoái, tất yếu sụp đổ từ trong nội tạng của nó.

*

(Nguyễn thị Thanh Bình nhận định & thực hiện với Trần Doãn Nho và Đặng Phùng Quân)

1. Sau hơn 20 năm dòng sông Bến Hải ngăn cách chia đôi, và người Việt chúng ta trải qua cuộc nội chiến bắn giết nhau huynh đệ tương tàn, bây giờ nhìn lại ngày 30/4/1975, anh còn nhớ tâm cảm và hình ảnh đậm đặc nào in sâu trong lòng mình nhất? Khi ở Miền Nam lúc ấy, thành phố bấn động xé nát bởi những tiếng gầm rú của chiến xa, khói súng. Với Bắc Việt vẫn được tiếng là đội quân hiếu chiến, giỏi thói xiềng chân cố thủ, và quân đội rầm rầm hung hãn xe tăng thiết giáp, súng ống đâm sập cổng Dinh Độc Lập, nơi có vị Tổng Thống 48 giờ Dương Văn Minh và nội các đã chờ sẵn để “bàn giao lịch sử”, vì cố tránh cho Sài Gòn những cuộc đổ máu không cần thiết. Trong trường hợp xem ra hàng phục thay vì “trung lập” này, kẻ chiến thắng tha hồ hống hách nhìn kẻ chiến bại như chẳng có gì, còn gì để nói chuyện “bàn giao”, ngoài thái độ hả hê mở khóa 16 tấn vàng quốc gia để rồi mang đi cống nộp cho quốc tế C.S. Liên Xô lúc bấy giờ. Cũng từ phút giây ấy, Cộng quân “triệt hạ”, vứt bỏ trước tiên lá Cờ Vàng VNCH, vinh danh và dựng ngay lá Cờ Đỏ Phúc Kiến trên toàn bộ nóc nhà ủ dột của dân tộc VN. Và như thế, liệu khi dùng bạo lực vũ trang xâm chiếm Miền Nam với mục đích “đi cứu nước”, “giải phóng Nam Miền Nam”, và “thống nhất đất nước”, vào thời điểm ấy liệu lính Bắc Việt có thấy một và chỉ một người lính Mỹ nào còn lai vãng? Và sau 41 năm “Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào” và “Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc…” như Lê Duẩn thú nhận, anh thấy được bài học lịch sử gì ở đây và bản chất của công cuộc “giải phóng” này ra sao?

2. Mới đây ở ngoài nước, những người Việt tỵ nạn đã có thêm một cụm từ “Ngày Hành Trình Tìm Tự Do” để gọi Ngày 30 tháng 4, mặc dù có thể ba chữ “Ngày Quốc Hận” đã là một cách dùng, cách gọi quen thuộc. Theo nhà văn Trần Vũ thì đây là “Ngày Chiến Thắng của Cái Ác”, và như thế cũng không khác gì với tên gọi của Luật Sư đang bị cầm tù Nguyễn Văn Đài là “Ngày của Cái Ác đã Chiến Thắng”. Điều này làm chúng ta liên tưởng đến cụm từ vẫn không còn xa lạ gì với dân gian: “Ác với dân”, và 3 chữ “hèn với giặc” đi đầu, kể từ Ngày được gọi là Đại Thắng Mùa Xuân, Giải Phóng Miền Nam, Thống Nhất Đất Nước Về Một Mối, Nam Bắc Sum Họp Một Nhà… Do đó, tên gọi có khi không quan trọng vì ai cũng đã thấy rõ sự giả dối, giả tạo, đánh tráo khái niệm của từng tên gọi, và không ai trong chúng ta là không tự hỏi cuộc chiến đã thực sự tàn chưa, hay những người con dân Việt vẫn phải đối đầu từng ngày cho những cuộc chiến khác?

Và thay vì phải loay hoay tranh cãi cho một tên gọi không thực tế, anh định sẽ làm gì trong ngày 30/4, như khui sâm banh cụng ly ăn mừng, khi lòng mở hội vì VN ta còn đánh thắng cả siêu cường Mỹ (thì nhằm nhò gì anh hàng xóm xấu bụng to lớn, sao lại dở trò lấn lướt được?) hoặc nên làm gì như mặc áo đen hay áo trắng đổ xô ra đường, và đi lặng lẽ như một ngày để tang chung cho những anh linh tử sĩ, chiến sĩ, đồng bào vô tội đã đền nợ nước của cả hai bên?

3. Lẽ nào anh chỉ thừ người ra, vọng tưởng đôi chút và không làm gì cả như một ngày nghỉ lễ, hoặc may lắm là viết vội những cảm xúc… thơ tháng 4? Hay với những người con lưu lạc tỵ nạn xứ người, có gắn kết với biến cố, sự kiện lịch sử này, liệu 41 năm sau có còn thấy mình muốn sờ lại hoặc xoa dịu vết thương cũ, để biết rằng chỉ có mình là nên tự trách mình: “Tôi Làm Tôi Mất Nước” như một tựa sách của Lê văn Phúc chăng.

Và bây giờ với mốc điểm vẫn còn lắm tang thương của 30/4, anh nghĩ sao khi Đảng CSVN vẫn tiếp tục ăn mừng kỷ niệm chiến thắng, với những tổ chức rình rang như diễu binh, diễn hành, trưng bày triển lãm di sản chiến tranh, cờ quạt văn nghệ đàn đúm mời gọi đông đảo, cốt giương oai thành quả cách mạng, trong khi biết bao nỗi đau ngút ngàn khác vẫn chưa có cơ may hàn gắn được? Liệu có cách chi để lòng người bớt ly tán, khi nhà cầm quyền này hoàn toàn không thực tâm muốn hòa giải với trước hết là những người trong nước với nhau và giữa những mặc cảm của người Miền Nam cũ thua trận đang có những phân biệt đối xử?

4. Nhiều người cho rằng nhà nước của XHCN này là nhà nước của riêng 4 triệu đảng viên với “còn đảng còn mình” và cho gia đình họ, nên không thể và không phải là nhà nước của 90 triệu dân được quyền chọn lựa. Anh có nghĩ đây là lý do chính đáng khiến đa số những người VN nếu có cơ hội sẽ nhấc bổng đôi chân mình lên để tự bỏ-phiếu-chân cho những thăm dò không thể sống chung được với CS. Bấy lâu nay người ta vẫn thấy “nếu cột đèn biết đi cũng sẽ đi”, nhưng tại sao với cả những du học sinh tràn đầy chất xám cho nước nhà cũng “một đi không trở lại” hoặc chỉ 1, 2 người trong số 13, 14 người buộc trở về nước mà thôi? Nhất là cho đến thời điểm này, những người VN vẫn còn muốn tìm đường bỏ nước ra đi. Đó là chưa kể tình trạng rẻ rúng của những phụ nữ Việt Nam phải bán mình nô lệ tình dục khắp bốn phương, và thanh niên tìm cách đi lao động xứ người để kiếm sống, cùng dành dụm nuôi gia đình. Vậy thử hỏi với 2/3 dân số Việt Nam bây giờ là tuổi trẻ, là những người không hề có quá khứ, ký ức chiến tranh hận thù, nhưng sao họ vẫn không thể gầy dựng nổi một tinh thần yêu nước như người Nhật để mang đất nước đi lên, hoặc phải biết noi gương cha ông mình. Hay lý do không còn ai buồn dạy dỗ, giáo dục, hâm nóng trong họ những bài học công dân lịch sử đáng nhớ, để còn thấy hãnh diện mình là người Việt Nam bất khuất chăng.

Nói với họ điều gì đây trong dịp 30/4 này, khi ngoài kia Biển Đông đang dậy sóng từng ngày và nơi đây nước Việt đang có cuộc “xâm thực” cá chết và biển chết ở Miền Trung, mà thực sự không ai dám đứng lên hỏi cho ra lẽ một nhà nước chỉ biết hãnh tiến với ngoại quốc rằng: “VN chúng tôi tự hào đã đánh thắng tới ba đế quốc sừng sỏ”, khi chính Thủ Tướng Thái Lan đã phải buộc miệng với cố Thủ Tướng VN là Võ Văn Kiệt lúc ấy: “Chúng tôi tự hào đã không phải đánh nhau với đế quốc nào cả”. Lúc ấy là năm 1991, còn lúc này là năm 2016, thử hỏi tuổi trẻ và trí thức VN phải làm gì, để hòng đẩy lùi “Ngày 30/4 Oan Khiên” không còn trở về tra vấn những con người cùng một dòng máu Việt Nam?

Trả lời tổng quát của nhà văn Trần Doãn Nho:

Trước hết, xin được cám ơn phỏng vấn viên, nhà văn Nguyễn Thị Thanh Bình. Bản thân những câu hỏi của cô không chỉ là những tra vấn mà là một nỗi dằn xé, ray rứt. Đọc những câu hỏi mà như đọc nỗi trăn trở của chính mình. Hơn thế nữa, mỗi câu hỏi vừa là nỗi trăn trở lại vừa chứa đựng câu trả lời. 

Mà cũng không chỉ đến ngày 30 tháng 4 mới trăn trở. Với tôi, đó là một trăn trở hàng ngày. Chúng ta sống trong thân phận của những người thua cuộc 30 tháng Tư, đâu có khi nào nguôi ngoai. Ra đi, chúng ta sống một lần hai thế giới: một người Mỹ/Úc/Pháp/Canada… trong tâm thức một người Việt. Một hình thức nhị trùng nhân cách! Vừa hưởng thụ lại vừa đau đớn vì những gì đang có. Một đổi chát nghiệt ngã! Những tranh cãi về tên gọi ngày 30 tháng Tư, thực tế, chỉ là phản ảnh những trăn trở không nguôi của người lưu vong. Nó trở thành một nỗi đau hàng ngày. Tranh cãi chữ nghĩa làm chúng ta đau thêm, nhưng biết làm sao được. Chấp nhận tự do có nghĩa là chấp nhận cả những gì tích cực lẫn những gì tiêu cực. Cứ xem những tranh cãi của các ứng cử viên tổng thống Mỹ hiện nay, ta sẽ thấy đâu chỉ có cộng đồng người Việt là “nhiều chuyện”. Một nước Mỹ hùng cường là thế, văn minh là thế, tiến bộ là thế, dân chủ là thế mà cũng đầy dẫy những vấn nạn, nói gì đến Việt Nam, nhất là Việt Nam của những người mang vết thương 30 tháng Tư!

Dẫu vậy, với tôi, hải ngoại lại chứa đựng mầm mống của tương lai. Hải ngoại là một Việt Nam khác. Một VNCH nối dài, nói như Tạ Chí Đại Trường. Hải ngoại có một nền văn học. Hải ngoại có những tổ chức cộng đồng. Hải ngoại có báo chí, có truyền thông. Hải ngoại bảo tồn truyền thống. Hải ngoại chuyển sức sống của mình vào trong nước. Tuy phân tán và tranh cãi lẫn nhau, nhưng hải ngoại là một thực thể, một thế lực và là là một đối trọng đối với nhà cầm quyền Cộng Sản. Hơn thế nữa, một chỗ dựa vững chắc cho phong trào dân chủ trong nước. Tiếng nói của hải ngoại vẫn có một ảnh hưởng đáng kể vào trong nước. Nhiều người trong nước, khi bị đàn áp, vẫn tìm thấy một chỗ dựa ở hải ngoại. Có thể nói, hải ngoại là một hậu phương lớn, chứa đựng một không gian tích cực để gieo mầm mống của tương lai. Tôi cảm thấy tự hào với cái hải ngoại của mình. Và trong khả năng nhỏ bé của mình, tôi đã và đang đóng góp một chút công sức của mình vào đó. Bằng văn học. 

Vả lại, đâu phải chỉ chúng ta mới đau nỗi đau 30 tháng Tư. Nỗi đau này hiện đang giằng xé cả những người đã từng nằm trong phe chiến thắng. Hãy vào trang Bâu Xít hay những blog của những bloggers hiện đang sống trong nước mà xem. Xu thế đòi dân chủ càng ngày càng lan rộng, từ những người tuổi đảng (CS) đầy mình cho đến giới trẻ lớn lên sau ngày 30 tháng Tư. Những giá trị VNCH âm thầm trở lại trong nhiều sinh hoạt xã hội. Và đôi khi, thâm nhập ngay trong guồng máy nhà nước.

41 năm dằng dặc! Đời thì quá ngắn. Lịch sử lại quá dài và vô tình. Nhưng tôi tin rằng lịch sử luôn luôn chuyển động, hướng về cái văn minh, cái tiến bộ. Hãy góp phần mình trong chuyển động đó của lịch sử. Với những gì mình đang có.

Và đây là những vần thơ tháng 4:

Chiều 29 tháng 4 trên đường Công Lý

thành phố thất thần
bóng tối đến sớm
mây thấp và cửa đóng, đường run
năm giờ chiều, chiếc đồng hồ bứt rứt
tôi đi trong bóng của mình

dinh Ðộc Lập úa
như phế tích âm thầm
góc đường Hồng Thập Tự - Công Lý
toán lính nhảy dù ngồi ăn cơm
lá rơi trên tấm poncho
lá rơi trên ga-men
lá rơi thảng thốt
chiếc áo trận nhòe
ngậm ngùi lịch sử

lá rơi, rơi
mải miết như đùa
như trò chơi
như mơ như thực
cuộc phế hưng bủn rủn phận người.

lính nhảy dù, người ngồi kẻ đứng
súng nghiêng
nhắm vào thành phố vô hồn
những góc đường bối rối
dấu chân chìm

đêm xuống nhanh
cho một ngày mai khác

ngày mai mặt trời vẫn sẽ lên
thành phố khép chặt
lạnh
và quên.

Trả lời của GS nhà văn Đặng Phùng Quân:

1/ Với tư cách là một nhà nghiên cứu chiến đấu (tôi dùng từ ngữ của người Pháp: militant), trong Phê phán hệ tư tưởng Mác-xít (khởi sự viết đã lâu trong dự án luận về cơ sở tư tưởng thời quá độ, song khi khai triển vấn đề, đã vượt khuôn khổ để trở thành một quyển sách) ở chương 9, khi phê phán thực tiễn chủ nghĩa Mác, trước sự sụp đổ của khối Liên xô và Đông Âu và ý thức hệ cộng sản, hiện tại chỉ còn một số nước như Trung Cộng, Việt nam, Miên, Lào, Cuba vẫn duy trì độc đảng CS, tôi gọi là những nước trầm tích hậu cộng sản.

Đặc điểm của những nước trầm tích này là khoác bộ mặt chủ nghĩa xã hội nhà nước, song thực tế là một chủ nghĩa nhà nước chuyên chính với một giai cấp bóc lột mới từ một đảng gồm những người có đặc lợi, đặc quyền nắm giữ độc quyền cai trị.

2/ Vào thời điểm tôi nhận được Bản luân lưu lên tiếng kháng cáo Trung Cộng âm mưu chiếm đoạt hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa, kêu gọi "chính quyền Việt Nam" phải có "động thái", tôi không ký vì một lý do đơn giản, tôi không nhìn nhận "nhà cầm quyền Hà Nội".

Chế độ Cộng sản (hình thức mới của chế độ quân chủ phong kiến) khởi sự một "triều đại" với những con người đảm lược, "nằm gai nếm mật", "tôi luyện trong lò đào tạo quốc tế" để tiến tới thành công, thắng lợi trong việc nắm được quyền bính, xây dựng thành một khối thống nhất, là đỉnh cao nhất của quyền lực, (song như những Milovan Djilas, Svetozar Stojanovic lớn lên và kinh qua trải nghiệm thực tế trong thế giới cộng sản đó, đã nhận xét) khối quyền lực đó đã sản sinh ra một hệ thống giai cấp bóc lột mới, bắt nguồn từ một độc đảng gồm những người có đặc lợi, đặc quyền vì nắm giữ độc quyền cai trị xã hội, người ta không thừa kế điều gì ngoài việc len lỏi leo lên địa vị cao trên bậc thang quyền lực, đòi hỏi trung thành với đảng, tức là với giai cấp mới này.

Những đặc điểm của giai cấp mới này là độc quyền cai trị, củng cố bằng những tín điều thư lại; về mặt lý luận thì chế độ đó mở ra với mọi người, song thực chất nó tập trung quyền trong tay thiểu số lãnh đạo, nó lại gia tăng đặc quyền đặc lợi cho những kẻ gia nhập tổ chức này. 

Những nước cộng sản hiện hữu là những tàn tích của thử nghiệm một mô hình xã hội, trả một giá xương máu cho nhân loại. Hai đặc điểm cơ bản của những nước mệnh danh xã hội chủ nghĩa này là một guồng máy khủng bố có sách lược và một hệ thống xã hội băng hoại. 

"Nhà cầm quyền Hà Nội hiện tại" tiêu biểu cho bộ mặt của chế độ quân chủ phong kiến thời đại trong quá trình theo quy luật lịch sử là đang ở giai đoạn suy thoái, tất yếu sụp đổ từ trong nội tạng của nó.

3/ Điều kiện ắt có và đủ để chế độ cộng sản tại Việt nam sụp đổ là: toàn dân chán ghét đến độ bất chấp bạo quyền với guồng máy công an cảnh bị đàn áp, trường kỳ nổi dậy chống áp bức; thế hệ 70s, 80s, và 90s thoát bỏ ý thức hệ cộng sản, đi tìm lý tưởng cho mai hậu và đối kháng đám Khuyển Ưng của Hán bang quỉ quyệt; những tranh giành quyền lực trong Đảng gay gắt dẫn tới phân hoá TW tan rã.

Lý ưng, một đất nước xã hội băng hoại như thế không thể tồn tại: một là cao trào dân chủ tất thắng, hai là nó sẽ chuyển hoá thành một nước "chủ nghĩa quân phiệt" hầu như phổ biến trên chính trường vùng Trung Đông và Đông Nam Á, bởi vì cơ bản của nền chính trị này là chế độ cực quyền, độc tài và tham nhũng; danh xưng "đảng CS tiên tiến vô sản", "chủ nghĩa xã hội" chỉ là hư từ chính trị, ba là đất nước sẽ là một phiên bang của khối Trung hoa Đại đạo trước ngưỡng cửa Thế chiến Ba bùng nổ ? 

4/ Thử minh họa một cách cụ thể đất nước Việt Nam từ hơn nửa thế kỷ qua như sau:

4.1 bọn thống trị là ai ? bộ Chính trị & TW đảng CS: vật tạo sinh quái đản của tập đoàn mệnh danh là đảng cộng sản, phản lại quan niệm của Karl Marx, Chúa Trời của đảng CS/tôn giáo mới thời đại này, bởi quan niệm của Marx rõ rệt là:

- Không tách rời vai trò của người cộng sản như một nhóm cách mạng chuyên nghiệp nhân danh giai cấp công nhân để tranh đấu;

- Không quan niệm Đảng là một bộ phận ở bên trên lãnh đạo quần chúng

Vậy bọn chúng là gì? phản giáo, cơ hội chủ nghĩa, phá hủy thánh tượng Karl-Marx, lãnh chúa phong kiến mới tọa ngự trong những lâu đài hiện đại, biệt lập với quần chúng dân đen (cứ nhìn cánh tượng môi sinh Hà Nội [khu biệt thự sang trọng đối diện với khu dân cư nhà lá] ngày nay phản ảnh sự thực đó)

4.2 Nhân dân là ai? Quần chúng dân đen chịu mọi cảnh ngộ: chính quyền cướp đất của dân, nhà nước dâng đất, biển đảo cho Tàu Cộng, chia rẽ cư dân Nam Bắc, phụ nữ bán mình, làm nô lệ, đồ chơi cho ngoại nhân khắp phương, trai tráng làm công, nô lệ lao động ở xứ người, v.v...

Ngày trước, nhà cách mạng lão thành Phan Bội Châu từng cảnh tỉnh toàn dân:

Năm mươi triệu há ngồi chịu chết?

Cũng có phen kịch liệt một lần

Huống chi 90 triệu dân đen ngày nay, há ngồi chịu chết trước bạo quyền khuyển ưng/đày tớ cho hết Liên xô tới Tàu cộng?

Nhà văn Hồ Đình Nghiêm trả lời: 

Những câu bạn hỏi, tự thân đã là một cuốn “Bên Thua Cuộc” thu nhỏ. Mình đang ở vào ngày 29 tháng 4 năm 2016, bị mấy câu hỏi ấy “tấn công”, thiệt là nước đến chân mới nhảy, e khó việc di tản. Bốn mươi mốt năm rồi hở bạn? Sao lòng bạn vẫn còn chật những niềm đau cũ? Tháo bông băng ra, vết sẹo chưa lành miệng trên da.

Ngần ấy thời gian “bên thắng cuộc” vẫn đi “loanh quanh cho đời mỏi mệt” để phải chịu đón đầu những phản ứng từ lòng dân. Những cuộc biểu tình vẫn xuống đường và vẫn bị cường quyền dẹp tan chẳng từ nan nhìn ngó cảnh máu đổ thịt rơi. Vũ Như Cẩn. Mọi ngả đường đều mang tên thằng lạc hậu kia. Chốn ấy có những thứ đáng phàn nàn: Chuyện lớn thì cố sức, bằng mọi giá phải thu bé lại, nhỏ xíu như cái móng tay trong lúc cái bánh chưng, tô hủ tiếu hoặc một tượng đài vô bổ thì đổ công sức nhân lực vào làm sao ngó cho thật hoành tráng. Họ không phủ nhận mình thiếu thốn tiền của nhưng họ sẵn lòng phí phạm chuyện bắn pháo bông thay vì mang tiền phân phát cho bọn cùng khổ.

Chỗ mình định cư, các nghị sĩ đã thông qua, đã đồng thuận tên gọi là Ngày Hành Trình Tìm Tự Do, vì hãy nhớ cho rằng tháng Tư là tháng đánh dấu niềm đau của cộng đồng di dân người Việt. Đất nước Canada này cũng nuôi dưỡng 4 chàng ca nhạc sĩ. Họ lập ra ban nhạc Pop Rock mang tên VIET CONG và không lâu sau đã phải phân trần: Chúng tôi chỉ là một nhóm nghệ sĩ chả hề bận tâm tới chính trị, nhưng sai lầm của chúng tôi mang, ấy là vô tình khơi lại nỗi đau của người Việt và vì thế chúng tôi xin được ngỏ lời xin lỗi. Chúng tôi sẽ đổi tên ban nhạc sau “sự cố” này.

Tương tự, ở bên Úc, một quán ăn mang tên Uncle Ho cũng bị phản đối và họ đã thay da đổi thịt những 3 lần. Chuyện ấy làm sao xẩy ra được ở Việt Nam, ở cái nơi mà Công Lý, Tự Do cũng như vạn con đường khác đều bị thay tên? Làm mới trong u mê ám chướng.

Những câu hỏi bạn đặt ra tự thân đã là một bản cáo trạng, một thứ vén áo cho người khác xem lưng. Săm soi tấm lưng trần kia rồi thì biết nói sao cho vừa đủ cái vấn nạn phô bày xấu hổ kia. 41 năm, mình nghĩ trong chằng đường dài ấy, những người viết văn làm thơ hải ngoại hẳn đã từng trả lời phần nào, đã moi ruột moi gan ra cho chúng ta thấy nỗi đau “khủng” khiếp kia trong những sáng tác của họ. Hơn cả “chiều chiều ra đứng ngõ sau, trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”.

Hằng năm cứ vào tháng Tư cá ngoài biển chết nhiều và trên không có những đám mây quờ quạng. Thuỷ triều đỏ đã tràn bờ sạt lở đất đai. Thần linh đã vắng mặt. A di đà hoặc lạy Chúa chỉ là cơn gió nhẹ chẳng đủ làm mát da hằn bao vết sẹo.


Tại sao Nguyễn Phú Trọng vẫn đủng đỉnh lại thăm Ban giám đốc Formosa?

Nguyễn Phú Trọng tới thăm công trình cảng Sơn Dương thuộc dự án Formosa - khu công nghiệp Vũng Áng ở Hà Tĩnh hôm 22/4.
Trong khi nhân dân duyên hải miền Trung và cả nước đau buồn và cực kì uất ức trước việc cá chết hàng loạt thì tại sao Nguyễn Phú Trọng vẫn đủng đỉnh lại thăm Ban giám đốc Formosa?

Âu Dương Thệ (Danlambao) - Tại sao Phát ngôn viên Formosa đã dám coi thường nhóm cầm đầu CSVN khi tuyên bố: "Muốn bắt cá, bắt tôm hay nhà máy, cứ chọn đi. Nếu chọn cả hai thì làm thủ tướng cũng không giải quyết được…"?

Gà hóc phải thóc, há miệng mắc quai của các quan đỏ và chống đối lẫn nhau giữa các bộ và ban đảng!

*

Tại sao Nguyễn Phú Trọng lại đủng đỉnh tới thăm ban giám đốc Formosa giữa lúc nạn cá chết hoàng loạt?

Ngay từ đầu tháng 4.16 đại diện Sở Nông nghiệp-phát triển nông thôn (NN-PTNT) Hà Tĩnh cho biết, "hiện tượng cá nuôi ven biển và cá tự nhiên chết bất thường xuất hiện từ ngày 6.4 tại vùng ven biển xã Kỳ Lợi và tại xã Kỳ Hà, Kỳ Ninh (TX.Kỳ Anh) vào ngày 7.4. Ngày 11.4, sau khi Công ty Grobest đóng tại xã Kỳ Phương (TX.Kỳ Anh) cấp nước biển vào ao nuôi khoảng 6 giờ đồng hồ thì xảy ra hiện tượng tôm nuôi chết hàng loạt. Đến ngày 14.4, ngao nuôi tại 2 xã Kỳ Hà và Kỳ Ninh tiếp tục bị chết, gây thiệt hại khoảng 4,71 tỉ đồng…" (1)

Khi ấy Phó phòng Kinh tế và đô thị (TX.Kỳ Anh) Nguyễn Thị Thủy cũng cho biết, "địa bàn xã Kỳ Lợi xuất hiện cá chết đầu tiên nằm cách cảng Sơn Dương của khu kinh tế Vũng Áng khoảng 4 - 5 km, còn các xã Kỳ Ninh, Kỳ Hà cách Vũng Áng khoảng 20 km về phía bắc thì tôm, cá chết sau đó 1 ngày."(2)

Các địa danh này là khu vực nằm cạnh Khu công nghiệp Vũng Áng khổng lồ của công ty Đài loan Formosa Hà Tĩnh (FHS). Đến giữa tháng 4 các tin dồn dập cùng những hình ảnh nhiều loại cá lớn nhỏ chết hàng loạt rất khủng khiếp và kinh hoàng suốt mấy trăm cây số dọc duyên hải từ các tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế do chính các báo lề đảng như Tuổi trẻ, Thanh niên, Lao động, Dân trí, VTV, VN Net… phổ biến đã tràn ngập dư luận các tỉnh ven biển miền Trung làm nhân dân rất hoang mang lo lắng. Hàng chục ngàn ngư dân không dám ra biển đánh cá, người dân cả nước không dám ăn cá, dịch vụ du lịch các bãi biển miền Trung thu hút hàng triệu du khách VN và ngoại quốc lo lắng bị mất khách!

Mãi tới ngày 19.4, Tổng cục Thủy sản (Bộ Nông nghiệp - Phát triển nông thôn) mới đến Hà Tĩnh kiểm tra về nguyên nhân cá chết. Từ những mẫu nước biển đã phân tích, Tổng cục này báo cáo, "cá chết là do chất độc gây ra nhưng chưa xác định đó là chất gì."(3) Điều này có nghĩa là phải khẩn trương nghiêm túc điều tra tiếp để tìm ra nguyên nhân gây ra nạn cá chết hàng loạt, tàn phá và hủy hoại môi trường thiên nhiên và de dọa cuộc sống của hàng triệu ngư dân và những người sinh sống bằng dịch vụ du lịch.

Giữa khi ấy tin "Tổng bí thư kiểm tra tiến độ dự án Formosa"(4) bung ra. Nhiều người nghĩ rằng, vì vừa được tái cử làm Tổng bí thư nên Nguyễn Phú Trọng đã nhạy cảm trước sự bất bình của nhân dân về thăm Hà Tĩnh và khu công nghiệp gang thép Formosa để thúc đẩy cuộc điều tra về vụ cá chết hàng loạt. Nhưng thật là thất vọng và sai lầm lớn, ngày 22.4 Nguyễn Phú Trọng cầm đầu phái đoàn cao cấp của đảng và chính phủ gồm Nguyễn Văn Bình, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban Kinh tế Trung ương; Nguyễn Văn Nên, Bí thư Trung ương Đảng, Chánh Văn phòng Trung ương và lãnh đạo nhiều Ban, Bộ, ngành Trung ương về thăm Hà Tĩnh. Đặc biệt ông giành cả thời gian tới thăm các khu công nghiệp gang thép và cảng nước sâu Sơn dương Formosa Hà Tĩnh (FHS). Dự án này rất khổng lồ với mức đầu tư giai đoạn 1 lên tới 10,5 tỉ USD.(5) Ban giám đốc của FHS đã báo cáo cho Nguyễn Phú Trọng biết, nhà máy sản xuất thép, nhiệt điện, cầu cảng đã bắt đầu hoạt động. Từ tháng 12.05 FHS đã cho ra lò sản phẩm thép đầu tiên và nay hơn 7.000 tấn thép được tung ra thị trường trong và ngoài nước.

Ban giám đốc FHS còn hãnh diện báo cáo với ông Trọng, đến nay một số hạng mục như: nhà máy sản xuất thép, cầu cảng, nhiệt điện… đã đi vào hoạt động sản xuất, đạt công suất, chất lượng thiết kế. Tháng 12/2015, FHS đã cho ra lò sản phẩm thép cuộn cán nóng đầu tiên và đến nay đã có hơn 7.000 tấn thép cuộn được xuất ra thị trường trong và ngoài nước. "Dự kiến, tháng 6/2016 sẽ hoàn thành và đưa vào hoạt động lò cao số 1. Khi đi vào hoạt động, đây sẽ là nhà máy luyện gang thép lớn nhất Đông Nam Á tính đến thời điểm hiện nay."(6)

Nguyễn Phú Trọng và phái đoàn cao cấp rất chăm chú và ngưỡng mộ thành quả kinh doanh của FHS và tuyệt đối từ Nguyễn Phú Trọng tới các nhân vật cao cấp trong phái đoàn không ai đả động một câu hỏi nào đến thảm khốc cá chết hoàng loạt đang bùng nổ từ đầu tháng 4 khởi đầu từ cảng Sơn dương thuộc khu công nghiệp Vũng Áng của FHS khiến cho nhân dân nước đang lo lắng và bất bình "Cá chết trắng biển miền Trung"(7)! Tại sao người cầm đầu chế độ -tự mệnh danh là bảo vệ quyền lợi người lao động, nhưng lại chẳng thèm ngó tới thảm trạng của ngư dân, trong khi ấy vuốt ve tỉ phú Dollar nước ngoài?

Chỉ một ngày sau Đinh Thế Huynh, Thường trực Ban bí thư và được coi là kế nghiệp Nguyễn Phú Trọng cũng có mặt tại Quảng Trị, không xa Hà Tĩnh. Ông đã có cuộc họp với lãnh đạo Quảng Trị về tình hình kinh tế, xã hội, quốc phòng-an ninh và xây dựng đảng, trong đó bàn đến cả việc cho đầu tư tôn tạo, nâng cấp Khu tưởng niệm Lê Duẩn. Ông còn giành thời gian đi thăm Nghĩa trang Trường Sơn. Nhưng tuyệt nhiên người đứng thứ hai trong đảng cũng không nói một câu nào tới "Cá chết trắng biển miền Trung" và cũng chẳng thèm tới thăm hỏi dân chài lao động ở Quảng Trị sinh sống ra làm sao từ khi xẩy ra đại nạn cá chết hàng loạt!(8)

Ngày 17.4 giữa lúc tiếng than và nỗi bất bình của nhân dân về "Cá chết trắng biển miền Trung", tân Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã dành chọn ngày thăm Quảng Trị, nhưng đã không có thì giờ đi thăm ngư dân đau buồn, lại chỉ giành toàn thời gian thăm Nghĩa trang Trường Sơn, Nhà lưu niệm Lê Duẩn và Thành cổ Quảng Trị (9). Việc cố tình chọn những địa chỉ trên tới thăm viếng đã cho thấy ông Phúc vẫn chỉ muốn khơi dậy hận thù giữa các tầng lớp nhân dân mặc dầu đã sau 41 năm "chiến thắng", thay vì "hòa giải dân tộc" như những lời ngon ngọt trước đây. Ông Phúc cũng cố quên lời khuyên chân thành và thực tế của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt là, kỷ niệm ngày "giải phóng" "có một triệu người vui, nhưng cũng có một triệu người buồn"!

Tại sao Phát ngôn viên Formosa dám tuyên bố: "Muốn bắt cá, bắt tôm hay nhà máy, cứ chọn đi. Nếu chọn cả hai thì làm thủ tướng cũng không giải quyết được…"

Trước nỗi lo âu và bất bình của nhân dân cả nước, vì đâu mà nạn cá chết diễn ra từ cảng Sơn Dương của khu kinh tế Vũng Áng thuộc Formosa suốt gần ba tuần mà vẫn không tìm ra được nguyên nhân; ngày 25.4 tờ Tuổi trẻ đã có cuộc phỏng vấn ông Chu Xuân Phàm, Trưởng văn phòng Formosa tại Hà Nội, về vụ cá chết hàng loạt bắt đầu từ bờ biển Khu công nghiệp Formosa. Ông Phàm đã trả lời thẳng băng:

"Trước khi xây dựng dự án này thì công ty phải xin phép Nhà nước VN. Nhiều khi được cái nọ mất cái kia, đây là tôi nói thật lòng. Hôm nay nhà nước mình muốn cho ngư dân đánh bắt ở đây hay là chọn cái nhà máy thép ở đây, đương nhiên Nhà nước phải có sự cân nhắc.

Nếu xả thải thì đương nhiên sẽ thay đổi sinh học ở đây, ở vùng biển quanh đây. Nhưng bây giờ mà nói tôi không thể xây dựng nhà máy thép ở đây mà không ảnh hưởng đến con cá, con tôm. Đương nhiên mình cố gắng làm một nhà máy đạt được tiêu chuẩn quy định của nhà nước. Có khi được cái này thì phải mất cái kia chứ."

Rồi ông đưa ra kết luận:

"Muốn bắt cá, bắt tôm hay nhà máy, cứ chọn đi. Nếu chọn cả hai thì làm thủ tướng cũng không giải quyết được…" (10)

Tại sao Trưởng văn phòng Formosa tại Hà Nội đã có những phát biểu “gây sốc” như vậy khi trả lời phóng viên Tuổi Trẻ vào sáng 25-4? Một số lí do chính là:

- Thái độ rất thờ ơ, không quan tâm tới tai nạn cá chết hàng loạt của Thủ tướng cũng như người thứ 2 trong chế độ, đặc biệt sự ưu ái tới thăm ban giám đốc Formosa ngày 22.4 của Nguyễn Phú Trọng làm họ tin rằng họ có chỗ chống lưng rất vững chắc, không chỉ ở Hà nội mà còn cả Bắc kinh nên chẳng ai có thể làm gì Formosa được. 

Hãy hình dung, người cầm đầu chế độ toàn trị Nguyễn Phú Trọng- từ sau trận đánh ngã "Đồng chí X" ông Trọng đang trở thành người hùng- mà cũng không động chạm gì về đại nạn "Cá chết trắng biển miền Trung" thì bọn quan cấp dưới bố bảo không dám nêu đích danh Formosa ra tố. Chính vì thế, Vụ phó Vụ Nuôi trồng thủy sản, Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn Phạm Khánh Ly cho biết, "đoàn công tác không vào kiểm tra tại khu công nghiệp Vũng Áng được vì đây là khu công nghiệp có yếu tố nước ngoài, đoàn không có thẩm quyền"(11). Như vậy Ban giám đốc Formosa đã coi khu công nghiệp của mình giống như sứ quán của một nước bất khả xâm phạm (12). Họ cho ai vào, làm gì, làm đến đâu trong các công xưởng của họ là quyền riêng của họ. Các cơ quan điều tra của VN nếu có vào cũng chỉ dám làm những gì họ cho phép mà thôi! Chính vì thế Formosa đã dám nói công khai "không có bất cứ bằng chứng nào chứng tỏ sự liên can" của công ty trong vụ việc này, và giới chức Việt Nam đã "liên tục vào bên trong công xưởng tiến hành kiểm tra hệ thống xử lý nước thải, lấy mẫu nước thải" kể từ 22/4 tới nay, tức là sau chuyến thăm của Nguyễn Phú Trọng! 

Chính vì vậy chỉ một ngày sau khi Nguyễn Phú Trọng thăm Formosa Thứ trưởng Bộ NN&PTNT Vũ Văn Tám thông tin, kết quả kiểm tra bước đầu loại trừ yếu tố dịch bệnh nguy hiểm, nguyên nhân do môi trường nước, qua phân tích mẫu những chỉ số thì không có gì bất thường trừ một số mẫu ở Huế mang tính cục bộ (13). Tuyên bố này hoàn toàn ngược lại với nhận định của Sở NN-PTNT Hà Tĩnh vào đầu tháng 4 cho biết, "hiện tượng cá nuôi ven biển và cá tự nhiên chết bất thường xuất hiện từ ngày 6.4 tại vùng ven biển xã Kỳ Lợi và tại xã Kỳ Hà, Kỳ Ninh (TX.Kỳ Anh) vào ngày 7.4. Và cũng trái với sự xác nhận của Phó phòng Kinh tế và đô thị (TX.Kỳ Anh) Nguyễn Thị Thủy" địa bàn xã Kỳ Lợi xuất hiện cá chết đầu tiên nằm cách cảng Sơn Dương của khu kinh tế Vũng Áng khoảng 4 - 5 km, còn các xã Kỳ Ninh, Kỳ Hà cách Vũng Áng khoảng 20 km về phía bắc thì tôm, cá chết sau đó 1 ngày -như nói ở phần đầu của bài!

- Lí do quan trọng khác khiến đại diện Formosa tại Hà Nội phát biểu "gây sốc" ngày 25.4 là có lẽ họ tin rằng có Bắc kinh đứng đằng sau. Formosa Hà Tĩnh (FHS) tuy là công ty Đài Loan, nhưng trong những năm gần đây tuyển chọn công nhân nước ngoài phần rất lớn là từ Trung Quốc. Ngoài ra vốn đầu tư của Formosa mẹ từ Đài Loan đang giảm mạnh và nhường cho một số công ty từ Trung Quốc. Về mặt an ninh quốc phòng, khu vực Vũng Áng Hà Tĩnh nằm đối diện không xa đảo Hải Nam của Trung Quốc. Trong kế hoạch bành trướng công khai ngang ngược của Bắc kinh trên biển Đông thì khu công nghiệp Vũng Áng Formosa trở thành tay trong cực kỳ quan trọng khi tình thế cho phép Bắc Kinh ra tay! (14)

*

Sau khi phát ngôn gây chấn động, Chu Xuân Phàm đã bị Formosa sa thải để làm dịu dư luận. Nhưng nội dung lời phát biếu của cựu đại diện Formosa đã tự để lộ những hoạt động của công ty này không thèm đếm xỉa gì tới luật pháp VN. Dùng sức mạnh tiền bạc nhiều tỉ USD trong vài năm vừa qua Formosa có thái độ phách lối và cách hoạt động như kiểu quốc gia trong một quốc gia: "Nếu xả thải thì đương nhiên sẽ thay đổi sinh học ở đây, ở vùng biển quanh đây" "Có khi được cái này thì phải mất cái kia chứ" "Muốn bắt cá, bắt tôm hay nhà máy, cứ chọn đi!" Rõ ràng với tuyên bố trên phát ngôn viên khi ấy của Formosa đã gián tiếp thừa nhận, thời gian qua Formosa đã xả nước thải với những hóa chất có chất độc cực mạnh làm tàn phá môi sinh trên biển. 

Theo cuộc điều tra của báo Tuổi trẻ thì Tổng cục mội trường xác nhận là, "Formosa (Khu kinh tế Vũng Áng, Hà Tĩnh) có vi phạm khi thực hiện việc súc xả đường ống nhưng không thông báo cho địa phương." Ngày 25.4 Tuổi trẻ còn liệt kê 45 loại hóa chất Formosa nhập để súc rửa dường ống và chuyển cho một số nhà khoa học tham khảo. Vẫn theo Tuổi trẻ, "GS.TS Lê Huy Bá (chuyên gia độc học môi trường) cho biết nhận định ban đầu của ông về danh sách các loại hóa chất được sử dụng tại Formosa gồm nhiều chất độc và cực độc. Trong đó có các chất chống gỉ, chất làm sạch bề mặt kim loại, chất tẩy." "Theo quy định, khi súc xả đường ống, Formosa có trách nhiệm phải thông báo cho địa phương việc súc xả đường ống diễn ra từ thời điểm nào tới thời điểm nào, nhưng Formosa không thông báo, cũng không báo cáo các cơ quan ở địa phương về việc súc rửa đường ống." ("Formosa nhập nhiều hóa chất cực độc", Tờ VNNet còn cho biết "1 thợ lặn Formosa tử vong, 5 người nhập viện" khi lặn xuống biển nơi đường ống của Formosa dẫn ra.(16)

Đài BBC cho biết, Tập đoàn Formosa xuất thân từ Đài Loan với vốn đầu tư nhiều tỉ USD cũng đã từng vi phạm pháp luật ở nhiều nơi trên thế giới. Ngay ở Đài Loan Tập đoàn này cũng đã bị phạt vì gây thiệt hại môi trường. "Chẳng hạn hồi tháng 7/2010, Formosa bị cho là "gây ô nhiễm không khí vùng miền Trung Đài Loan" sau một vụ cháy công nghiệp tại nhà máy ở Mai Liao của họ".(17)

Ông nói gà bà nói vịt và tâm trạng gà hóc phải tóc của các quan lớn ở trung ương

Trong khi nhiều cơ quan chính quyền địa phương ngay trong một số ngày đầu đã đưa ra những nhận định khá rõ ràng về nguyên nhân đưa đến đại nạn làm cá chết hàng loạt, nhưng suốt trên ba tuần nhiều bộ trưởng, thứ trưởng không chỉ trốn tránh không thực hiện trách nhiệm điều tra nghiêm túc và minh bạch, mà lại còn tìm cách bao che cho Formosa hoặc đưa ra những tin và lập luận rất mâu thuẫn với nhau, thậm chí cực kì ngớ ngẩn.

3 tuần sau đến lượt cá biển ở khu Thừa Thiên-Huế bị chết, tờ Công an nhân dân ngày 26.4 đưa tít "Nước biển vùng cá chết được xác định nhiễm kim loại nặng": Chiều 26-4, Sở TN&MT tỉnh Thừa Thiên- Huế đã có kết quả phân tích mẫu nước lấy tại khu vực đầm Lập An, cửa biển Lăng Cô (thị trấn Lăng Cô, huyện Phú Lộc) vào thời điểm xuất hiện cá chết tràn lan.

"Riêng các thông số gồm tổng hàm lượng nitơ tính theo amoni (NH4+-N), hàm lượng kim loại nặng crôm (Cr) vượt giới hạn cho phép của quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về chất lượng nước biển cũng như quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về chất lượng nước mặt. Theo đánh giá ban đầu của cơ quan chức năng tỉnh Thừa Thiên- Huế, khả năng chất độc trong môi trường nước gây sự cố cá chết hàng loạt xuất hiện từ vùng biển phía Bắc của tỉnh."(18)

Trong khi cấp địa phương dẫn chứng rất rõ ràng như thế, nhưng trong cuộc họp báo tối 27.4 Thứ trưởng bộ Thiên nhiên và môi trường Võ Tuấn Nhân đã làm trên 200 nhà báo lề phải vừa thất vọng, vừa rất bất bình về thái độ vô trách nhiệm và lấp liếm. Sau cuộc họp kín nhiều tiếng đồng hồ của đại diện nhiều bộ và cơ quan do Bộ trưởng Bộ Tài nguyên – Môi trường Trần Hồng Hà chủ trì, khiến các nhà báo phải chờ đợi đến cả nửa ngày. Nhưng cuối cùng Trần Hồng Hà đã đẩy Thứ trưởng TN&MT Võ Tuấn Nhân mở "Buổi họp báo chỉ diễn ra trong 6 phút"(19). Trong đó ông khẳng định "Formosa vô can" (ld9274).

Sau khi đưa ra 2 giả thuyết về nguyên nhân làm cá biển chết hàng loạt (hóa chất độc và "hiện tượng thủy triều đỏ") ông Nhân khẳng định: "Đến nay, qua kiểm tra và thu thập chứng cứ, chưa có bằng chứng để kết luận về mối quan hệ liên quan của Formosa và các nhà máy đến vấn đề cá chết hàng loạt. Qua số liệu quan trắc và đánh giá của cả các cơ quan nghiên cứu khoa học, cơ quan quản lý nhà nước có liên quan, môi trường nước biển chưa phát hiện các thông số môi trường vượt quy chuẩn quy định"(20). Sau đó ông Nhân chuồn mất!

Trong cuộc gặp riêng Võ Tuấn Nhân, tờ Thanh niên đã tường thuật câu hỏi và trờ lời của Thứ trưởng TN&MT bảo vệ cho Formosa thật là kì lạ: 

Thưa ông, trong 2 nhóm nguyên nhân thì nhóm thứ nhất nói có thể do độc tố thải ra từ hoạt động của con người, vậy cụ thể độc tố là gì? Có độc tố nào trùng với hơn 40 loại hóa chất mà Formosa được phép nhập khẩu vào VN để súc rửa đường ống không?

- Chúng tôi chưa phát hiện ra….

- Tôi xin khẳng định, về mặt pháp luật, họ vẫn hoạt động đúng theo pháp luật nước ta. Về mặt xả ra môi trường, liên quan đến hiện tượng cá chết hàng loạt ở các tỉnh ven biển miền Trung, đến nay chưa đủ căn cứ để kết luận 

Ông có thể cho biết kết quả phân tích mẫu nước và mẫu cá của Bộ?

- Cái này nói ra phải có căn cứ giấy tờ cụ thể, rất dài, rất nhiều thông số.(21)

Trong khi giữ thái độ câm và điếc không thông tin chính xác và nguội lạnh trước những bức xúc của nhân dân cả nước, nhưng Võ Tuấn Nhân lại rất thính tai và năng động trước câu hỏi của một nữ phóng viên về tin không tốt cho chế độ là nguy cơ ngành du lịch có thể bị tê liệt và yêu cầu bà tắt máy ghi âm. Bà hỏi:

"Thưa ông trong cái kiểm nghiệm gần đây nhất của Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Thừa Thiên – Huế, chỗ có một loạt các bè cá chết, thì họ có nói trong nước kiểm nghiệm ra có kim loại nặng. Vấn đề ở đây là trong thời gian tới, chúng tôi muốn là mình có thể trong một thời gian ngắn, vì mùa du lịch sắp tới rồi, mà cá thì…"

"Nghe tới đây, ông Võ Tuấn Nhân liền khoát tay ra hiệu dừng lại và nói: "Tắt máy. Tắt máy nghe. Xin lỗi. Không, không, để anh nói riêng với em. Đừng hỏi câu đó. Hỏi câu đó tổn hại cho đất nước của mình. Nhá. Em hỏi câu đó làm tổn hại cho đất nước của mình".(22)

Không chỉ trên 200 nhà báo lề phải hoàn toàn thất vọng về "cuộc họp báo 6 phút" của Thứ trưởng TN&MT Võ Tuấn Nhân mà nhiều nhà khoa học cũng đã kịch liệt chỉ trích những lời tuyên bố láo lếu của ông. GS-TS Vũ Trọng Hồng, nguyên Thứ trưởng Bộ Thủy lợi, nói thẳng: "Bộ TN-MT là cơ quan chức năng được nhà nước giao nhiệm vụ nhưng kết luận như vậy là không hợp logic diễn biến của vụ việc."

Giả thuyết "thủy triều đỏ" đến ngay trong cuộc họp của Nguyễn Xuân Phúc ngày hôm sau cũng bị bác bỏ. Có lẽ trước sự bất bình ngày càng mãnh liệt của nhân dân về cuộc "họp báo 6 phút" tối trước, nên trong cuộc họp của chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đã vội vàng để Bộ trưởng TN&MT Trần Hồng Hà đã phải bay ra Hà Tĩnh thị sát việc xả thải của Formosa ngày 28.4 để nhằm xoa dịu dư luận. Tại đây Trần Hồng Hà đã tuyên bố "pháp luật Việt Nam không chấp nhận việc đặt ống ngầm xả thải". Như thế ông đã phủ nhận lời của người dưới quyền ông là Thứ trưởng TN&MT Võ Tuấn Nhân chỉ vài ngày trước đó. Ngoài ra ông Hà còn nhận khuyết điểm để cuộc điều tra chậm chạp…(23)

*

Tại Hội nghị Cán bộ toàn quốc với sự tham dự của trên 1000 cán bộ cao cấp ngày 27.2.12 Nguyễn Phú Trọng đã than và trách móc:

"Bây giờ trong Đảng cũng có sự phân hóa giàu - nghèo, có những người giàu lên rất nhanh, cuộc sống cách xa người lao động; liệu rồi người giàu có nghĩ giống người nghèo không?"

Ông Trọng lên giọng đạo đức tiếp: "Người sống trong lâu đài nghĩ khác người ở trong nhà tranh". Và mỉa mai, đe dọa, "Mai kia Đảng này sẽ là đảng của ai?"(24)

Có lẽ khi ấy vì mới lần đầu nắm chức Tổng bí thư nên Nguyễn Phú Trọng còn có tâm trạng lo lắng như thế. Nhưng nay sau chiến thắng lớn tại ĐH 12 vừa qua để ngồi tiếp trong lâu đài quyền lực và để hưởng thịt, cá loại ngon, sạch không phải trả tiền nên lòng Nguyễn Phú Trọng đã nguội lạnh, thờ ơ. Bây giờ người ngồi trong cung điện, được hưởng thịt, cá loại ngon, sạch làm sao còn biết tới ngư dân thất nghiệp chịu cảnh đói rách vì thảm họa cá biển và nhân dân nhiều nơi có thể bị ăn cá và mắm độc? Đối với ông Trọng những chuyện như thế chẳng đáng quan tâm. Chả thế ông vẫn đủng đỉnh tới thăm Ban giám đốc tỉ phú Dollar Formosa Hà Tĩnh và khen ngợi cách làm ăn của họ, chẳng thèm đoái hoài tới tiếng than ngất trời của dân lành, mặc dầu gần một tháng vẫn không có cơ quan nào của đảng lẫn nhà nước tìm ra nguyên nhân cá chết hàng loạt. Thái độ này của ông Trọng cũng không lạ, ngay cả khi “kẻ lạ” đang rình rập để thôn tính biển Đông, nhưng Hè 2010 với tư cách là Chủ tịch Quốc hội khi ấy Nguyễn Phú Trọng đã tuyên bố "Tình hình biển Đông không có gì mới!" và cấm Quốc hội không được bàn! Nay những chất phế thải cực kì độc hại tự do thải ra biển của tập đoàn Formosa không có gì mới, không có gì nguy hiểm, như tình hình biển Đông không có gì mới? Thế mới biết quyền hét ra lửa của vài người cầm đầu chế độ toàn trị, tha hồ tự do nhào lặn biến đen thành trắng, đổi có thành không!

Trong một xã hội pháp trị theo Dân chủ đa nguyên thì khi một cá nhân hay tổ chức đang bị điều tra, người có trách nhiệm trong nhà nước không được phép có những hành động gây cản trở hoặc can thiệp công cuộc điều tra. Trong vụ cá chết hàng loạt ở duyên hải nhiều tỉnh miền Trung từ đầu tháng 4 và tập đoàn Formosa đang trở thành đối tượng điều tra của các cơ quan có thẩm quyền, nhưng người cầm đầu chế độ là Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã cố tình lại thăm và gặp Ban giám đốc Formosa ngày 22.4 và còn khen ngợi thành quả kinh doanh của công ty Đài loan này. Như thế Nguyễn Phú Trọng đã lợi dụng uy quyền riêng để cản trở, làm đình hoãn cuộc điều tra và còn tạo ra cơ hội tốt để Formosa xóa sạch các tang chứng!

Sau Đại hội 12 một vài nhân vật có quyền lực đang lợi dụng uy quyền để phục vụ lợi ích cá nhân và đánh bóng bộ mặt. Nguyễn Phú Trọng chọn một số tỉnh miền Nam đi thăm để nhằm đánh tan dư luận là kì thị Nam-Bắc. Còn Nguyễn Xuân Phúc thì tung ra một vài chiêu để tạo dư luận chú ý tới mình. Nhưng cả hai đã nguội lạnh, không thèm để ý tới dư luận sôi sục trên cả nước suốt mấy tuần qua trước đại nạn cá chết hàng loạt suốt dọc duyên hải nhiều tỉnh miền Trung. 

Trong những tuần lễ vừa qua nhân đân cả nước, kể cả các đảng viên tiến bộ và ngay cả nhiều báo lề đảng, đã thấy càng rõ sự bất lực, thái độ vô trách nhiệm, nhân nghĩa giả dối và suy thoái đạo đức cùng cực của nhiều người cầm đầu chế độ toàn trị, đứng đầu là Nguyễn Phú Trọng! Họ chỉ lo quyền lợi riêng, nhưng nguội lạnh trước bức xúc của nhân dân và quyền lợi chính đáng của đất nước! 

Nhiều tổ chức, nhân sĩ và chuyên viên đã công khai lên tiếng:

"Đây là một tệ nạn chính trị hết sức kinh tởm. Vụ Formosa bộc lộ rõ ràng thói vô cảm và vô trách nhiệm của nhà cầm quyền CS đối với lợi ích quốc gia, cuộc sống dân lành. Nó cũng cho thấy sự bất lực và chậm chạp của cả một hệ thống quản lý nhà nước từ trung ương đến địa phương trước một quốc nạn có tầm mức to lớn chưa từng thấy. Sự chậm trễ ấy đã tạo điều kiện cho nghi can kịp xóa hết dấu tích tội lỗi. Nó cũng hé lộ nhiều thế lực bảo bọc nghi can, che giấu sự thật, đánh lừa dư luận qua những phát ngôn đầy hàm ý hay cố mập mờ của một số quan chức cấp bộ lẫn tỉnh và nhất là qua hành vi ủy lạo tinh thần hà hơi tiếp sức của người đứng đầu đảng Cộng sản đối với tập đoàn Formosa đầy thành tích bất hảo."(25)

Ngày mai nhân dân các giới -đi đầu là trí thức, thanh niên và đảng viên tiến bộ- sẽ xuống đường ở Hà nội, Sài gòn và nhiều nơi khác đòi “Trả lại biển xanh cho chúng tôi, chúng tôi chọn tôm cá”. Mọi người đang đồng thanh đòi:

+ Nhân dân muốn biết rõ nhanh và công khai thủ phạm đã gây ra thảm trạng cá chết hàng loạt. Phải chấm dứt ngay những nguyên nhân gây ra thảm họa môi trường!

+ Bồi thường thiệt hại cho ngư dân và các cơ sở du lịch!

+ Công khai các cơ quan và cá nhân nào đã cố tình làm chậm, làm sai, đánh lạc dư luận và phải chịu trách nhiệm trực tiếp trước nhân dân!

30.4.16



_____________________________________

Ghi chú:

(1) Thanh niên (TN )21.4, BBC 23.4
(2) TN 21.4
(3) Như trên (nt)
(4) VN Net (VNN) 22.4
(5) Chính phủ (CP), VNN 22.4
(6) VNN 22.4
(7) BBC 234, VOA 244,VNN 2.24, facebook Lang Anh 23.4
(8) VOV 23.4
(9) CP 17.4
(10) Tuổi trẻ (TT) 25.4
(11) VOA 24.4.
(12) Dân trí 24.4
(13) VNN 23.4
(14) LS Đào Tăng Dực
(15) TT 25.4 .
(16) VNN25.4
(17) BBC26.4….
(18) Công an nhân dân (CAND) 26.4
(19) CAND 27.4
(20) TN 28.4
(21) TN 28.4
(22) VOA 28.4
(23) Lao động 28.4
(24) Cộng sản 27.2.12
(25) TUYÊN BỐ CỦA CÁC TỔ CHỨC XÃ HỘI DÂN SỰ ĐỘC LẬP VỀ THẢM HỌA QUỐC GIA TẠI CÁC TỈNH MIỀN TRUNG, 29.4

Chuyện chẳng có gì mà ầm ĩ


Sau hơn 3 tuần cù cưa, trì hoãn, đẩy tới, đẩy lui, đẩy xuôi, đẩy ngược, trốn tránh trách nhiệm, bán cái qua lại, chế độ cộng sản VN đã phải đưa Trần Hồng Hà, bộ trưởng Tài Nguyên & Môi trường (làm bia đỡ đạn) đi thực địa, dẫn đoàn tùy tùng vào KCN Formosa điều tra về hệ thống xả chất thải của nhà máy luyện thép, công ty TNHH Hưng Nghiệp Formosa – Hà Tĩnh.

Không thấy "ngài" bộ trưởng Trần Hồng Hà báo cáo, báo chồn gì về chuyến đi thực địa, chỉ thấy "ngài" trả lời báo Tuổi Trẻ là "ngài" nhận khuyết điểm và trách nhiệm trong việc cá chết hàng loạt tại bờ biển 4 tỉnh miền Trung, khi các bộ, cơ quan nghiên cứu khoa học đã lúng túng (dù nỗ lực quá sức lẽ mình) trong việc điều phối, phản ứng chậm chạp không đáp ứng được kỳ vọng của người dân và công luận.

Tuy nhiên "ngài' hi vọng người dân tiếp tục tin tưởng bộ TN&MT cùng các bộ, ngành khác sẽ làm hết trách nhiệm với tinh thần công tâm, khoa học để sớm giải quyết mối lo hiện nay (1)

Trong chuyến đi thực địa này Trần Hồng Hà cũng nói rõ là việc đặt ống xả thải ngầm dưới biển là không được phép. "Ngài" bộ trưởng hùng hồn (và hùng hổ) tuyên bố sẽ bắt Formosa đưa ống xả thải lên khỏi mặt nước biển. Nhưng bao giờ thì... chưa biết.

Ủa? Lạ thiệt! Cùng trong bộ Tài Nguyên & Môi Trường, thứ trưởng Võ Tuấn Nhân nói ống xả thải có giấy phép đặt ngầm ngày 26.08.2014, bộ trưởng nói không.(2)

Người dân VN tin đảng cộng sản hơi (bị) lâu, đã 71 năm rồi nên đời sống của tuyệt đại đa số rất ư là hạnh phúc, khi đói, nghèo thì được xem bắn pháo bông cho đỡ đói nên bây giờ vẫn (phải) tiếp tục tin. Có điều trong cùng một bộ, thứ trưởng nói có, bộ trưởng nói không thì thú thiệt dân (ngu) cũng hoang mang tợn, hổng biết nên tin ai bi chừ hè?

Cũng trong chuyến đi thực địa (dàn cảnh) màu mè lấy mẫu nước, mẫu trầm tích (chất lắng?) trong hồ xử lý chất thải về để phân tích, khảo nghiệm. Bao giờ có kết quả thì (cũng) chưa biết, còn chờ lệnh trên.

Tin mới nhất, chiều ngày 30.04, ông Võ Tá Đinh, giám đốc sở Tài Nguyên & Môi Trường Hà Tĩnh đã cùng nhân viên trong sở đi tắm biển và ăn hải sản tại bờ biển Thiên Cầm, Hà Tĩnh.(3)

Cùng ngày tại Đà Nẵng, ông Huỳnh Đức Thơ chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố Đà Nẵng, cùng phó chủ tịch buổi sáng đã đi tắm biển Đà Nẵng, buổi chiều đi kiểm tra cảng cá Thọ Quang, sau đó ăn cá nục hấp với nhân viên các sở, ngành của Đà nẵng ngay tại cảng.

Trong lúc làm việc ông Huỳnh Đức Thơ đã ra lệnh phải kiểm tra cá được đánh bắt ở đâu, phải định vị nơi đánh bắt, bất kể là ngư dân ở Đà Nẵng hay từ đâu đưa cá tới, phải xác nhận tọa độ, thông tin định vị.

Để người dân an tâm, theo ông Thơ, cũng cần phải kiểm tra cá y như kiểm tra thú y.

Cá được bán ở chợ sẽ được kiểm nghiệm đóng 3 con dấu:- Sở y tế, công thương, nông nghiệp. Ngoài ra sẽ có những show ẩm thực về nghề cá để mời dân, công chức đến ăn.(4)

Wow! Thế là dân và ngư dân yên chí lớn rồi nhé! Cá chết hàng loạt là vì... tới số, không biết bơi hoặc do thủy triều đỏ, thủy triều xanh hay tảo nở, tảo niếc gì đó, cũng có thể là do dân tắm biển đi tiểu nhiều quá nên cá sặc u-rê mà chết.

Mẫu nước thải, mẫu trầm tích trong KCN Formosa đã lấy (và niêm phong) đem đi thử nghiệm, ống xả thải đã được lệnh phải đem lên khỏi mặt nước biển, lãnh đạo sở TN&MT Hà Tĩnh đã đi tắm biển và ăn hải sản tại Hà Tĩnh trở về yên lành.

Không còn gì phải lo ngại về chuyện cá chết do chất độc chứa trong chất thải của KCN Formosa nữa nghe. Phải tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo tài tình, sáng suốt và dân chủ đến thế là cùng của đảng cộng sản VN.

Trong vài ngày nữa, chắc chắn sẽ có thông báo từ bộ Tài Nguyên & Môi Trường là kết quả thử nghiệm đã có, chất độc hại, kim loại nặng chứa trong chất thải xả ra từ KCN Formosa nằm trong giới hạn cho phép.

Ngư dân 4 tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế hãy trở về đời sống bình thường, cá đánh bắt nếu không có nơi tiêu thụ sẽ được chính quyền thu mua với giá thỏa thuận.

Chuyện chẳng có gì mà ầm ĩ, xôn xao, lo lắng. Tất cả chỉ do bọn "phản động" nước ngoài và thế lực thù địch nhân dịp cá chết, kích động dân chúng, gây chia rẽ tình hữu nghị 4 tốt, 16 chữ vàng của Việt Nam và Trung quốc anh em.

Chỉ tội nghiệp cho Chu Xuân Phàm, giám đốc đối ngoại của KCN Formosa, chẳng biết gì nên tuyên bố trật vùa, mất chức, mất việc.